The 2nd:
Mơ ước
Một tối đẹp trời, trăng thanh gió mát!
Chuột mẹ và chuột con vui vẻ bò ra khỏi ổ đi dạo. Bỗng...
Một loạt phi cơ quân sự tập dượt bay qua đầu hai mẹ con tạo ra những tiếng gào rít khiến chuột con hoảng sợ rúc vào lòng mẹ. Thấy thế chuột mẹ cười hiền từ và vỗ về chuột con:
- Con đừng sợ, quân ta đang tập dượt ấy mà!
Chuột con hết sức ngỡ ngàng, hiếu kì hỏi lại mẹ:
_ Họ hàng nhà ta có thể làm được những việc phi thường vậy sao mẹ???
_ Ừh! Nếu có ước mơ con có thể làm được tất cả!
Cảnh tượng hào hùng của buổi tối hôm đó làm chuột con mất ngủ và suy nghĩ cả đêm. Sáng hôm sau, những hình ảnh vẫn còn in đậm trong suy nghĩ chuột con, chú bò ra ngoài ngắm bầu trời và mơ ước một ngày, chính chú sẽ bay lượn trên đó.
Mải mê với suy nghĩ, chú ko phát hiện ra bên cạnh chú có một tên mèo, tên mèo cũng đang ước mơ, hắn mơ một buổi sáng đẹp trời sẽ tóm được một chú chuột. Và phóc! Ước mơ của tên mèo đã thành hiện thực.
Đúng! Nếu biết ước mơ, một ngày nào đó ước mơ của bạn sẽ thành hiện thực.
Nhưng có nên chăng, trước khi mơ ước điều gì đó bạn hãy quan sát xung quanh xem có ai đó cũng đang có một ước mơ, và...
Liệu bạn có là một nhân vật có liên quan trong mơ ước của người đó hay không???
The 3st
Nghệ thuật
Một buổi sáng đẹp trời, Họa mi thức dậy sớm và cất tiếng hót véo von.
Sự trong lành của buổi sáng hôm nay đem đến cho họa mi cảm súc thực sự, chú say sưa hót lên những âm thanh hoàn hảo nhất, những âm thanh khiến người qua đường không thể làm ngơ, mọi người tập trung quanh chỗ gốc cây nơi chú biểu diễn ngày càng đông.
Họa mi biết điều đó, và giọng ca của chú ngày càng trở nên thánh thót hơn. Bống...!!!
Một chú sâu béo mập từ trong tổ bò ra, đối với chú sâu mà nói, thì giọng ca của Họa mi chẳng có một chút giá trị, chú say sưa gặm những chồi non xanh mơn mởn.
Sự có mặt của chú sâu đã gây ảnh hưởng đến người nghệ sĩ thực thụ Họa mi. Nhìn thầy chú sâu hăng say gặm nhấm, Họa mi chủ thầm: "Đúng là đồ nhà quê cặn bã, cả đời nó chỉ biết đến miếng ăn, ko như ta, một nghệ sĩ tài hoa, đem nghệ thuật tới cho mọi người". Nghĩ vậy rồi chú tiếp tục buổi biểu diễn của mình. Nhưng...!!!
Lúc này ko hiểu tại sao chàng nghệ sĩ nhả ta không thể lấy lại được phong độ ban đầu, giọng hát của chàng không thể lên tới nốt mí... điều mà chỉ vài phút trước trước chàng còn thực hiên một cách hoàn hảo, chàng thử lại một lần, hai lần, ba lần... tên sâu béo mập như đang chặn ngang trước họng chàng. Và póc! Chàng bay tới nuột gọn tên sâu mập... Và những giai điệu lại trở nên thánh thót.
Đấy! bạn thấy không, để có được nghệ thuật thực thụ thì cần phải có sự hi sinh. (Như trong chuyện này thì sự hi sinh là một chú sâu béo)
Và thứ hai, nếu bạn hoàn toàn không quan tâm tới một hoạt động gì đó, thì cũng đừng chổng đít vào nó, nếu không, có thể bạn sẽ trở thành kẻ hi sinh cho sự bền vững của hoạt động đó.
PS: 2 câu chuyện này tôi đọc lâu rồi, kể lại không biết có chính xác không, nhưng cũng mạn phép post lên gọi là góp chút tài hèn sức mọn. Nếu có chỗ nào chưa chính xác mong các bạn bỏ quá cho.![]()




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu