Cô giáo hỏi học sinh: - Trong chuyện Thánh Gióng ai cưỡi ngựa sắt bay lên trời? - Em chịu thôi! Không thể chịu nổi vì sự kém cỏi của học sinh cô giáo nói: - Đừng tưởng cứ là con của hiệu trưởng thì muốn học hành thế nào cũng được. Cầm cuốn sách giáo khoa này lên gặp bố cậu đi! Trên phòng hiệu trưởng, ông bố nói với con: - Dốt! Người cưỡi ngựa sắt bay lên trời là ông BÈN. Đây này, sách viết rất rõ ràng: “Sau khi cúi đầu chào tạm biệt quê hương, ông bèn bay lên trời”. Chả chịu đọc gì cả...
Thầy giáo hỏi: - Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ? Cả lớp im lặng. Thầy giáo chỉ 1 học sinh: - Em biết ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương không ? Học sinh sợ sệt : - Dạ không phải em. Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : - Anh xem, học trò bây giờ tệ quá. Tui hỏi ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết. Thầy hiệu trưởng gật gù : - Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo rồi tui nói ban giám hiệu xuất quĩ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết.
Một hôm, có 1 đoàn thanh tra về kiềm tra 1 trường trung học kia, có 1 ông trong đoàn thanh tra(TT) vào kiểm tra 1 lớp sắp thực hành giờ địa lý. Ông TT chỉ tay vào quả địa cầu và hỏi 1 học sinh: Tại sao quả địa cầu này lại bị nghiêng 23,5 độ? Thì em ấy trả lời: Em kô bít thưa thầy! Ông ta quay sang 1 học sinh khác và hỏi câu hỏi cũa thì em học sinh trả lời rằng: Kô phải tại em thưa thầy! Ông ta tức wá bèn quay sang hỏi thầy giáo, chưa kịp hỏi thì thấy nói ngay: Thưa ngài, kô phải tại các em đó đâu thưa thầy vì chúng tôi mới vào đây đã thấy nó như vậy rồi! Chưa kịp nói gì thì thầy hiêu trưởng nói thêm: Thưa ngài, vì kinh phí nhà trường còn thấp nên chỉ mua được hàng vỉ hè mà thôi!!!
Em hãy viết 1 bài văn ca ngợi bác Hồ vĩ đại của chúng ta. Bài làm: “Bác hồ luôn luôn sáng mãi trong lòng chúng em và mọi người. Hình ảnh Bác Hồ in sâu vào tâm trí em từ thủa lọt lòng từ khi bố mẹ, cô chú bác em cho tiền mừng tuổi. Hình ảnh Bác mỉm cười làm trái tim em xao xuyến. và bây giờ khi tiền polyme ra đời em lại càng thấy yêu quý Bác hơn. em thích nhất nụ cười Bác trên những tờ polyme 500.000 rồi tới 200.000, 100.000, 50.000 và tờ 20.000. Sao nụ cười Bác đẹp đến thế hút hồn bao con người Việt Nam kể cả già trẻ trai gái. Có Bác chúng ta luôn luôn cảm thấy tự tin.
Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ : "Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước,rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu", "em nào đối được câu này thầy cho 10đ", 1 em đứng lên dõng dạc "thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu" Học trò khác : "Mẹ thầy đẻ ra thầy, mẹ thầy không đẻ ra con thầy, đẻ ra thầy rồi thầy lấy vợ rồi cũng đẻ ra con thầy, vậy tại sao mẹ thầy không đẻ ra con thầy luôn đi để thầy đỡ phải đứng đây nói lung tung"
. .