Kỷ Niệm Học Trò!
Sau khi ra trường 2 năm, đến giờ ngồi nhớ lại vẫn thấy buồn cười. Không hiểu sao lúc đó tôi lại nảy ra cái ý định điên rồ ấy!
Vẫn biết nhà trường cấm! Thế nhưng năm nay là năm cuối cấp rồi không biết mình có nên để lại chút gì cho đàn em lớp sau không nhỉ? Thế rồi như bị ma nhập quỷ sai khiến tôi ngồi vẽ ra bàn bằng bút xoá một loạt chim muông, hoa lá, những con thú xinh xinh, những cành hoa đẹp đẽ lần lượt hiện ra trên mặt bàn không quên kèm theo tên và chữ kí.
Thật là tai hại, Khi tôi vừa kết thúc thì tôi nghe giọng nói quen quen bên ngoài của sổ vọng vào. Đẹp nhỉ! nhưng ngày mai nó sẽ phải biến mất khỏi mặt bàn và kèm theo cho anh là một bản kiểm điểm cộng với 1 tuần trực nhật. Ặc ặc ai vậy? Hình...hình...hình như...là là cô chủ nhiệm. Hình gì nữa đúng chính xác luôn. Trời ơi sao đen quá ta! vậy là đi tong công sức cả buổi rồi. Lại còn đèo bòng thêm cái bản kiểm điểm chết tiệt và 1 tuần trực nhật kia nữa chứ.
Thế đấy vậy là tôi phải mất 1 tuần dậy sớm và khi xin chữ kí của phụ huynh lại còn bị sạc cho một trận nữa chứ. Đau xót hơn là phải tự tay tẩy tâm huyết cả buổi sáng của mình nữa chứ. Đúng là kỷ niệm học trò khó quên...
Ngày 04 Tháng 03 Năm 2008
Người viết : Lê Bách Hợp
.![]()





Trả lời kèm Trích dẫn


. Nhưng chính ra anh rất thích đc nghịch. Có điều ở vị trí mình thì ko đc. Theo anh nghĩ, học trò nên có một chút gì đó nghịch nghịch. Như thế mới là học trò ^^


Hả các bác nói kí tên thằng khác thì đó đâu còn là tác phẩm của em nữa ??

ở vị trí của bác chắc cán bộ gương mẫu nên không được là phải rồi hơi bị thiệt đó nha!
Hả nháp ra bàn mà cũng thấy được sao? công nhận mắt em tinh như ....





Đánh dấu