Mẹ
Từ khi con đi biền biệt
Bên mái hiên xưa mẹ vẫn chờ
Nghe mùa rơi trên tóc
Sương trắng nhuộm giá một miền thơ
Từ khi con xa dòng sông tuổi mơ
Mẹ vẫn cặm cụi gánh phù sa đắp lên từng gốc lúa
Quê mình nghèo bát cơm lần lữa
Vất vả mãi nặng đè trên vai
Ngồi nghe gió quê thì thầm bên tai
Cánh cò tuổi thơ chở con đi xa quá
Chẳng kịp đếm những vì sao lạ
Hồn rêu nhớ những thủa chưa tròn…
Gót chân mẹ mòn
Trên bờ đê đã cũ
Quê mình mùa này nước lũ
Con có kịp về không?
Xôn xao hương lúa nếp ngát lòng
Bóng mẹ in dần trong từng thớ đất
Con trở lại khi xuân về trong vắt
Tóc mẹ bạc thêm…
------------------------------------------
Gió và tóc
Gió nhẹ nhàng bên tóc
Hồn nhiên tóc bềnh bồng
Có lần gió đi rong
Tóc thành mây yên ả.
Này là cơn gió lạ
Này là mái tóc êm
Tóc rơi vào chiều tím
Chao nghiêng làn gió mềm.
Có lần gió ngủ quên
Tóc buồn nhưng không nói
Gió ngập ngừng, bối rối
Hôn nhẹ làn tóc mơ.
Gió đôi lúc thẫn thờ
Khi tóc cười lúng liếng
Gió thì thầm lên tiếng :"..."
Ửng hồng gì, tóc ơi...
------------------------------------------
Hoài khúc
Ở trọ thành phố rồi chia tay thành phố
Sài Gòn ngày thác lũ hồn nhiên
Mộng mị cỏ hoa giữa đời quá chật
Một góc vườn đêm ngọc lan hương
Ở trọ thành phố rồi chia tay thành phố
Sài Gòn ngày thác lũ hồn nhiên
Mộng mị cỏ hoa giữa đời quá chật
Một góc vườn đêm ngọc lan hương
Một thoáng chập chờn đêm ngọc lan thương
Chú mèo lười nằm co ro tội nghiệp
Chồng sách cũ lâu rồi không lần giở
Đói hơi người, mọt khoét ố vàng chơi!
Vắng nhau buổi trưa
Phố bắt đền chiều mưa hờn dỗi
Ướt mèm ly rượu tối
Xanh vùng vằng ô cửa ban mai...
Tạm biệt một cái cầm tay
Hơi ấm bỗng thành tên hò hẹn
Ngày sau, em khẽ đặt tay lên ngực trái
Mây phố sẽ bay ngang
Ngọt lịm nhớ, anh về!
------------------------------------------
Ngồi hát
Ngồi hát với gió
Một thời trong veo
Tiếng đàn chim nhỏ
Rộn ràng hoa theo.
Ngồi hát với gió
Một thời trong veo
Tiếng đàn chim nhỏ
Rộn ràng hoa theo.
Ngồi hát với mây
Khoảng trời xanh thẳm
Thấy từng vạt nắng
Rải vàng tinh khôi.
Ngồi hát giữa trời
Với cây với cỏ
Với người bạn nhỏ
Những bài ca quen.
Ngồi hát –lớn lên
Một thời con nít
Đỗi quá tinh nghịch
Hát khúc giao mùa…
------------------------------------------
Những con chim
Tôi – con chim bồ câu trắng
Rúc lên nơi đâu sau vạt nắng
Nhìn về phía trước
Hạt ngọc vỡ trong veo
Tôi — con chim bồ câu trắng
Rúc lên nơi đâu sau vạt nắng
Nhìn về phía trước
Hạt ngọc vỡ trong veo
Tôi — con hải âu chao gió cho sóng biển vỗ theo
Vùng chân trời bao la mây giăng màn kín
Vỗ cánh bay
Tới những ước mơ xa
Tôi — con đại bàng to lớn thân già
Gồ ghề như cổ thụ nơi suối sâu rừng thẳm
Đôi cánh to lớn
Bay khắp giang sơn
Mỏi cánh
Thác tung giọt nước
Rừng trút là vàng
Nhánh cây khô khốc
Chạnh lòng
Gãy ngang
Tôi — con chim từng ước mơ bay mãi
Ước ao khắp chốn là nhà
Nay rũ cánh
Ước mơ được như con sáo sậu
Đậu trên hàng rào
Đậu trên nhành trúc
Nơi ấy
Nhà tôi…
------------------------------------------
Tình mẹ
Không phải nắng nhưng ngập tràn ấm áp
Không phải gió sao mát tận trong lòng
Không hùng vĩ bao la hay rộng lớn
Nhưng đong đầy và dịu ngọt trong con
Không mãnh liệt nhưng mênh mông tĩnh lặng
Không lạnh lùng nhưng chẳng nói ra đâu
Tình cảm đó nhẹ nhàng như cơn gió
Vẫn ấm lòng mỗi lúc trở về đây
Dù có xa không thể nào quên được
Vì nơi này có bóng mẹ chờ con




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu