Tuổi thơ... cào cào
Tôi nhớ ngày còn bé
Trốn mẹ bắt cào cào
Bị nó cắn chảy máu
Bù lu khóc la đau!
Hắn đến bên tôi, cười:
"Thiệt đáng đời nhỏ ngốc!"
Sụt suỵt tôi trách móc:
"Ai mướn ai bao đồng?"
Chẳng ngờ hắn cười to:
"Thôi được rồi mà nhóc
Đền cho con cào cào
Bằng lá dừa, huề nhé!"
Rồi ngày kia hắn đi
Chẳng một lời từ giã
Để từng tháng ngày qua
Những lá dừa buồn bã
Lại đi bắt cào cào
Lại bị nó cắn đau
Tôi nghẹn ngào mắt đắng
Muốn quên chuyện ngày nào
Bỗng đâu hắn đứng sau
Như ngày còn thơ ấu
Đôi tay to chìa ra
Con cào cào nho nhỏ...
Kỉ niệm xưa vỡ oà
Tôi đột nhiên nức nở:
"Đi không nói người ta?”
Hắn lặng im, bối rối...




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu