Giết ma trong đêm mưa
Đêm ấy, không nhớ hồi chiều ăn gì, mà trong giấc chập chờn, tôi mơ thấy mình khát nước đến cháy cổ họng.
Gia đình chỉ có ba mẹ và hai chị em tôi, nhưng nhà lại rộng, để khuyến khích tinh thần gan dạ, tự chủ của hai chúng tôi, ba mẹ bắt mỗi đứa ở riêng một phòng.
Đêm ấy, không nhớ hồi chiều ăn gì, mà trong giấc chập chờn, tôi mơ thấy mình khát nước đến cháy cổ họng. Tôi ráng nằm nín, lơmơ cho đến khi có những ánh chớp ngoằng lên ngoài cửa sổ, gió thốc dữ dội và đèn phụt tắt! Mưa, người ta lại cúp điện rồi! Tôi tỉnh giấc mất tiêu, không cách gì ngủ lại được, bởi cơn khát thực sự hành hạ. Nhà tối thui, mưa ào ạt, chớp cứ ngoằng lên lia lịa, nhìn những bóng cây vật vã ngoài khung cửa, tui thấy như những... hồn ma ướt át hiện về! Không lẽ ngày mai báo đưa tin, có một người bị... chết khát trong... cơn mưa đêm qua? Chết thì chẳng đến nỗi, nhưng cứ nằm thế này, khát làm sao ngủ được, sáng sớm còn phải dậy đi học nữa chứ? Bằng tất cả dũng khí gom lại từ thuở... sơ sinh đến giờ, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường, tay không quên quơ theo cây cọc mùng, tiến về phía cánh cửa nối xuống bếp...
Oành, một tiếng sét dữ dội, căn bếp lóa lên trong không đầy nửa tích tắc. Và tôi bàng hoàng, hai chân nhũn ra như bị rút hết xương... Trong góc bếp, một vật thể trắng nhờ, đầu to như cái thúng, mình ốm nhom, hình như nó... không có tay chân gì hết trơn, đang đứng nhìn thẳng vào tôi! Không hề có một chút dũng khí nào hết, chỉ là phản xạ hoàn toàn tự nhiên, tôi vung cao hai cánh tay, và cây cọc mùng bổ xuống một đường nhanh hơn ánh chớp! Rầm! Một tiếng động khủng khiếp vang lên...
Trên phòng ba mẹ tôi, có tiếng thét: Ai, cái gì vậy? Và bóng ba tôi cầm đèn pin lao đến. Mẹ cũng rũ rượi chạy sau. Đứa em tông cửa phòng vọt xuống. Tôi buông xuôi cây gậy, thở hực từng cơn: Con... con... đập... con ma, chết ngắc nó rồi! Ba tôi lay tôi: Đâu? Ma đâu? Tôi chỉ tay vô góc bếp. Và trong ánh đèn pin từ tay ba tôi rọi tới... cây quạt điện màu trắng thường ngày dựng nơi góc bếp bể tan tành, mảnh văng tứ tán... Cả nhà được một trận kinh hoàng, vừa buồn cười, vừa... tiếc của. Than ôi, cây quạt vô tội đã vì tinh thần gan dạ của tôi mà vĩnh viễn ra đi!
------------------------------------------
Thám tử
MR: Hồi nãy bà lấy cắp ổ bánh mì của nhỏ H ăn đúng không?
AD: Suỵt, sao ông biết?
MR: Tại nhỏ H kêu mất ổ bánh, mà bụng bà tui hổng nghe kêu ột ột giống mọi khi!




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu