Lúc đó, chỉ có 3 người trong đại sảnh. Xuân Thu vốn không hề có võ công. Bảo Thường chỉ là võ sư tầm thường nhà họ Lưu. Còn vị khách vừa vào là giang hồ khét tiếng một trong 18 dị nhân nổi danh, Vạn Độc Vương, cũng chính là người hạ độc giết Đông Tử.

Vạn Độc Vương bước vào, kèm là một làn khói nhẹ khiến Xuân Thu và Bảo Thường vừa hít nhằm đều tê liệt người không cử động cũng không nói nên lời.

Vạn Độc Vương vừa đi vừa tháo mặt nạ ra. Gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Cái nhìn lạnh lẽo, chết chóc. Khí lạnh ùa theo dập tắt hơn nửa ngọn đèn trong đại sảnh.

Vạn Độc Vương thong thả tiến lại quan tài, mở nắp và chạm nhẹ vào xác Đông Tử. Gương mặt Đông Tử lúc này trắng tóat, mắt nhắm nghiền. Cổ hiện rõ vết hoa tuyết đen. Vạn Độc Vương bế xác Đông Tử ra khỏi hòm, đặt ngồi xuống đất, dựa vào hòm. Hắn nghiên cứu vết hoa tuyết trên cổ Đông Tử kỹ càng rồi xé áo Đông Tử để lộ ra hai dấu hoa tuyết khác trên ngực xác chết.

Khi Vạn Độc Vương xăm xoi xác Đông Tử thì cả Xuân Thu và Bảo Thường đều đau lòng lắm. Không rõ Vạn Độc Vương làm gì nhưng thấy tên dị nhân này mò mẫm cơ thể xác chết thì Bảo Thường uất ức cắn môi bật cả máu.

Vạn Độc Vương điểm huyệt vào từng điểm của cánh hoa tuyết trên ngực và trên cổ xác Đông Tử. Từ cánh hoa tuyết, vô số kim châm từ từ trồi ra. Hắn thong thả từ tốn gỡ kim không vội vã cũng chẳng quan tâm hai nhân vật phụ là Xuân Thu và Bảo Thường kia đang tuyệt vọng quan sát.

Xuân Thu không hung hãn như Bảo Thường, cũng chẳng có khả năng vận công nên khi trúng huyệt chỉ im lặng quan sát, mới chú ý rằng Vạn Độc Vương không phải có mối quan tâm dung tục gì đến xác chết. Ngược lại, Vạn Độc Vương chạm tay vào Đông Tử vì vận công điều hòa nội lực sang Đông Tử. Bàn tay hắn hơi hồng lên và có quầng sáng nhẹ nơi tiếp xúc giữa bàn tay hắn và Đông Tử.

Đúng lúc Xuân Thu chợt nghĩ Vạn Độc Vương quả có ý lành thì Vạn Độc Vương ghì Đông Tử gần sát người, thổi nhẹ luồng khói vào môi Đông Tử.

Đông Tử vẫn không nhúc nhích, Vạn Độc Vương kiên trì hà hơi vào Đông Tử. Đến khi khói tan, Đông Tử vẫn không động đậy gì. Gương mặt chỉ hồng hào lên chút ít. Vạn Độc Vương quan sát Đông Tử rất chú tâm, ánh mắt dịu dàng. Khi chạm vào Đông Tử lại lưu ý cẩn trọng như đang chạm vào đồ sứ quý.

Thế nhưng, đến khi mặt kề mặt, và Đông Tử bất động cứ ngã vào lòng, thì tự dưng, mùi hương con gái từ Đông Tử làm Vạn Độc Vương nhớ tới cảm giác đôi môi Đông Tử chạm vào má mình đêm hai người lần đầu tiên gặp nhau. Hay ngày thứ hai thức dậy ngắm Đông Tử ngủ say sưa.

Ngày đó, Đông Tử ngủ say, mắt nhắm nghiền, hơi thở phập phồng, và đôi môi mềm hơi hé mở...


Lúc này, Đông Tử cũng như ngủ say. Mắt cũng nhắm nghiền, làn da mỏng manh, cơ thể mềm mại, nằm gọn trong vòng tay Vạn Độc Vương, đôi môi cũng hé mở và gần như chỉ cách một hơi thở. Mỗi lần chớp mắt, Vạn Độc Vương có thể cảm nhận lông mi mình phết nhẹ lên má Đông Tử.

Và mùi hương ngọt ngào, dìu dịu, mùi hương cơ thể một thiếu nữ như có thể thấm qua lớp áo đen và làm mềm cái vẻ lạnh lẽo, gai góc của từng chân tơ kẻ tóc con người đầy độc dược này.

Chính vì thế

cho nên,

trong khi đang vận công truyền nội lực cho Đông Tử,

ngay giữa đại sảnh lễ tang,

khi Xuân Thu và Bảo Thường cứng đơ người quan sát,

Vạn Độc Vương môi chạm môi hôn Đông Tử.


Thọat đầu chạm nhẹ vào môi dưới, sau táo bạo hơn ngậm vào môi trên. Và sau đó hôn thật sự.

Hơi ấm từ Vạn Độc Vương làm cái lạnh trên môi Đông Tử chảy tan ra. Như thể, Đông Tử cảm nhận được hơi thở của Vạn Độc Vương trên môi mình và cũng mềm mại đáp trả.

Khi chợt nhận ra mình đang hôn Đông Tử, Vạn Độc Vương nhanh chóng kiềm lại được. Vạn Độc Vương rất bất ngờ trước hành động vừa rồi của bản thân.

Tuy không hôn nữa nhưng Vạn Độc Vương vẫn ghì chặt Đông Tử, môi kề môi, đấu tranh tâm lý dữ dội giữa tiếp tục làm chuyện mình muốn làm (hôn tiếp) hay chuyện mình nên làm (dừng). Cuối cùng, với ánh mắt đầy u uẩn, Vạn Độc Vương quyết định không hôn Đông Tử nữa mà chỉ âu yếm ôm cô vào lòng.


Bảo Thường và Xuân Thu thấy Vạn Độc Vương đột ngột hôn Đông Tử như thế thì há hốc cả mồm. Đặc biệt Xuân Thu thọat đầu súyt tưởng Vạn Độc Vương có ý tốt. Nhưng khi thấy Vạn Độc Vương thỏai mái chậm rãi hôn chị mình như thế thì phút mềm lòng khi nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Vạn Độc Vương bíên đi mất. Hai người bất lực nhìn Vạn Độc Vương ôm Đông Tử mà không làm được gì.


Mãi một lúc sau, phu nhân họ Lưu đi ngang thấy đèn đại sảnh tắt gần hết mới bước vào xem. Thấy bóng người áo đen đang ngồi đó, ôm xác con mình còn hai đứa còn lại thì cứng đơ như pho tượng kế bên, một đứa – Bảo Thường- sắc mặt méo mó như thể vừa bị ai đó rút tim ra ngòai, bà tri hô.

Vạn Độc Vương lúc đó mới giật mình mở mắt. Nét mềm mại ngọt ngào trong ánh mắt biến mất. Đông Tử vẫn chưa động đậy gì mặc dù gương mặt đã hồng hào tươi tỉnh lắm rồi.

Chỉ trong một phút, cả võ đường họ Lưu rầm rầm kéo vào đại sảnh. Bọn Bạch Dương và 7 kiều nữ cũng xuất hiện ăn mặc bảnh bao, cung tên chỉnh tề như thường lệ.

Người võ đường xông vào tấn công Vạn Độc Vương giành xác lại. Một tay Vạn Độc Vương vẫn phải truyền nội lực cho Đông Tử và tay kia chỉ một lóang đã đánh bại được cả võ đường. Bảo Thường lúc này đã được giải huyệt, xông vào chém nhưng mũi kiếm của hắn bị một tay Vạn Độc Vương giữ lại. Lưỡi kiếm gặp chất độc trên ngón tay trần của Vạn Độc Vương thì biến thành màu đen trước sự kinh hãi của mọi người. Lưỡi kíêm sau đó bị bẽ gãy như que tăm.

Cả võ đường họ Lưu quả thật không phải là đối thủ của một trong những cao thủ võ lâm như Vạn Độc Vương.

Nhóm người đỏm dáng Bạch Dương công tử kia thì không phải hạng tầm thường. Đã từng đả thương Vạn Độc Vương trong quá khứ và cũng nhiều lần dồn hắn đến đường cùng, lần này, cả bọn lại gặp cơ hội quá tốt khi Vạn Độc Vương phải truyền công cho Đông Tử và không thể chiến đấu hay chạy trốn.

Thế nhưng, khi những cô gái này giương cung thì Bạch Dương ra hiệu chờ. Hóa ra, Bạch Dương đóan biết Vạn Độc Vương đang vận công lay tỉnh Đông Tử, nếu tấn công và đả thương Vạn Độc Vương, Đông Tử sẽ chết vĩnh viễn.

Hai phe do đó gườm gườm nhìn nhau chờ đợi, không khí căng như dây đàn. Tất cả ánh mắt hau háu dồn vào Đông Tử lúc này vẫn bất động.

Đột nhiên Đông Tử thở mạnh và hơi cựa quậy ngón tay.

Ngay lập tức, 7 cô gái đi cùng Bạch Dương đồng lọat hạ tiễn. Vạn Độc Vương vẫn chưa kết thúc lay tỉnh Đông Tử nên chỉ có một tay đón được 7 mũi tên này. Khi vừa hạ tay xuống, mới bíêt mũi tên Bạch Dương bắn chỉ sau một phần mười giây lao vun vút tới ghim thẳng vào họng Vạn Độc Vương.

Đông Tử chớp chớp mắt tỉnh dậy, chưa định thần đã thấy máu nhỏ giọt xuống mặt.

Máu đỏ rơi đầy áo liệm trắng Đông Tử đang mặc.

Ngước nhìn lên, hình ảnh đầu tiên Đông Tử nhìn thấy là Vạn Độc Vương người đầy máu. Một mũi tên găm sâu vào họng. Máu cứ từ mũi tên chảy thành dòng đầy đất.

Vậy mà, một tay, Vạn Độc Vương vẫn truyền nội lực cho Đông Tử....