Chương 3: Và Một Nụ Hôn Đầy Vấn Đề:
Chơi chỉ vài ngày, Hiết Hổ và Hóan Diện Nhân đã chán với 10 người nhà họ Lưu bị bắt giữ trong chuồng ngựa. Hết bắt họ hầu hạ, diễn kịch hoặc đứng làm bia chọi trái cây, bọn dị nhân lại bắt 10 người này đàn hát giả đóng tuồng cho chúng xem.
Thế nhưng, bọn nhà họ Lưu là dân nhà võ, tuy có sức chịu đựng bị vờn nhưng đụng tới việc quan trọng như nấu ăn dọn dẹp thì không làm xong. Cự Giải Lão phải nấu cơm cho cả bọn tính cả là 13 người. Đến ngày thứ ba, Cự Giải hết chịu nổi cảnh phải nuôi 10 người này và cả bọn dị nhân đều lười nhác không ai muốn tốn công dọn xác nên quýêt định tống cổ cả đám họ Lưu đi.
10 người họ Lưu sau nhìêu ngày bị ba gã dị nhân kỳ dị đày ải đủ trò cuối cùng được thả, mừng không tả xiết, vắt giò lên cổ chạy băng rừng về. Trên đường về họ nhanh chóng bắt kịp Đông Tử lúc này đã tỉnh táo nhiều từ khi có thuốc kiềm độc của Bạch Dương.
Tuy nhiên, lúc họ gặp lại tiểu thư Đông Tử cũng là cảnh họ không thể quên.
Lúc đó, Đông Tử đang đứng xoay lưng lại phía họ. Đối mặt Đông Tử là người áo đen Vạn Độc Vương. Không thấy hai người trao đổi gì nhưng Vạn Độc Vương trông đằng đằng sát khí. Hắn nghiến răng tung một chưởng vào ngực khiến Đông Tử ngã quỵ ngay tức khắc. Xong rồi, chẳng thèm nói gì thêm, bình thản đeo mặt nạ lên và chầm chậm bước đi khuất. 10 người họ Lưu co rúm vào nhau để Vạn Độc Vương đi qua. Ánh mắt gã khiến cả bọn sợ teo người. Và cái khí lạnh cùng những hạt tuyết đen bay bay khi Vạn Độc Vương bước đi khíên cả bọn càng thêm teo cơ.
Đến khi họ định thần chạy lại đỡ Đông Tử dậy thì Đông Tử đã ói máu đen, mặt mày tái ngắt, mạch đập lọan xạ. Lúc đó đã trễ. Đông Tử gượng dậy nói: "không sao... chỉ là món nợ phải trả." Rồi kiên quyết lên đường quay về võ đường.
Cả bọn thương tích đầy mình dìu nhau đi ngày đêm. May mà về kịp ngay sáng ngày cưới. Thấy quân lính nhà Vĩnh Phúc bao vây đầy trước võ đường. Vĩnh Phúc nghe tin Đông Tử về thì xồng xộc chạy đến, nạt nộ la hét đòi giết cô dâu chạy trốn. Đông Tử chỉ bảo
"Tôi không chạy trốn! Hãy bắt đầu lễ cưới như dự định"
Chú rể thấy cô dâu cương quyết thế mới an tâm hạ lệnh rút quân khỏi võ đường.
Và đám cưới được cử hành long trọng. Kèn trống, đèn hoa. Cô dâu Đông Tử mặc xiêm y lộng lẫy.
Vậy mà chưa đầy vài giờ sau, hoa lễ cưới bị tháo hết và dải khăn tang được giăng lên. Khách đến dự cưới tự dưng đổi thành phúng điếu.
Cô dâu Đông Tử chết ngắc trong khi lễ cưới tiến hành. Chết thật. Chết lạnh queo. Lại có dấu hoa tuyết đen trên cổ. Dấu của kẻ ra tay đầu độc, thiên hạ chỉ có một người. Tên dị nhân khét tiếng giết người không gớm tay
Vạn Độc Vương.
Sư phụ Dương Kiến Minh nhận ra dấu vết thì nhất quyết bắt buộc Vĩnh Phúc phải từ hôn. Thấy tên tà giáo Vạn Độc Vương xuất hiện tại hôn lễ và lại thấy người Lưu gia bị tên này giết, bọn họ không muốn bị vạ lây.
Vĩnh Phúc cũng chẳng cần xác cô dâu làm gì. Xác cô dâu có mang khăn ấm đến cho hắn lau chân được đâu.
Nên xác Đông Tử được quàn tại võ đường họ Lưu.
Người đau buồn nhất trong chuyện này, ngọai trừ gia đình Lưu ra, còn có Bảo Thường. Bảo Thường là con nuôi nhà họ Lưu. Từ nhỏ được đem về nuôi học võ rồi lớn lên làm võ sư và bảo tiêu tại võ đường. Bảo Thường vốn lớn lên cùng Đông Tử và không chỉ yêu thương Đông Tử như con gái người cứu mạng mà là như một người em, một người yêu. Con gái nhà họ Lưu có ba người Đông Tử, Xuân Thu và Bảo Yến. Xuân Thu thông minh lanh lợi nhưng chỉ thích đàn hát, ngâm thơ. Bảo Yến còn quá nhỏ. Chỉ có Đông Tử vừa xinh xắn lại thông thạo võ thuật, từ nhỏ đã luyện võ cùng Bảo Thường.
Khi Đông Tử bị ép cưới, Bảo Thường giận đến điên người nhưng không làm gì được. Đông Tử chết trong ngày cưới, Bảo Thường đau đớn đến bỏ ăn, bỏ ngủ, suốt hai ngày quỳ cạnh quan tài Đông Tử.
Thọat đầu Bảo Thường không nói gì chỉ im lặng nhìn gương mặt lạnh tanh tái mét của Đông Tử trong quan tài. Sau đó điên tiết lên tự đánh mình, đòi chết cùng Đông Tử. Kêu gào mệt mỏi, hắn lại câm lặng chỉ quỳ gối nhìn quan tài không chớp mắt.
Thái độ của Bảo Thường càng thê thảm khi những kẻ đến phá đám tang cứ lần lượt kéo đến.
Thọat đầu là Vĩnh Phúc. Đêm đầu tiên thì không thấy đâu. Đến đêm thứ hai Vĩnh Phúc trốn thầy, kéo bốn tên cận vệ và hai ba cô "người hầu" vào xem mặt xác chết. Để kiểm chứng rằng thật gia đình họ Lưu không bày trò trốn tránh.
Bảo Thường xông vào đánh đấm bốn tên cận vệ đến cùng không cho tiến lại gần quan tài. Đến lúc nhị tiểu thư Xuân Thu bình thường nhỏ nhẹ, hét lên ra lệnh Bảo Thường không được làm càn, Bảo Thường mới thôi.
Xuân Thu hiểu rằng bọn Vĩnh Phúc chỉ kiếm chuyện xả tức nên càng cấm chúng lại càng có cớ làm tới. Xuân Thu bảo:
"Nếu ngươi muốn tới xem xác Đông Tử thì cứ xem"
Và tự tay đẩy nắp quan tài cho Vĩnh Phúc xem thực sự Đông Tử nằm bất động trong quan tài. Xuân Thu cũng dọa thêm:
"Đại tỉ của chúng tôi vô phúc bị đầu độc chết, trên cơ thể vẫn còn độc dược. Nhà họ Lưu đã có bốn người vì giúp khâm liệm xác mà đang trúng độc không chữa được. Nếu Vĩnh Phúc công tử múôn đem xác đại tỉ về thì cứ đem".
Vĩnh Phúc nghe thế sợ thật, nên chỉ từ xa hấp háy nhìn. Thấy đúng Đông Tử nằm cứng đờ, mắt nhắm nghiền, mặt trắng tóat thì mới kéo về.
Chuyện Vĩnh Phúc kéo đến làm càn khiến Bảo Thường rất đau lòng. Hắn ôm góc quan tài mà khóc rằng "tiểu Đông Tử thật vô phúc, chết cũng không được yên thân!"
Bảo Thường khóc rền rĩ khiến Xuân Thu, Bảo Yến và hai anh trai của Đông Tử là Lưu Tiền và Lưu Kỳ càng xót xa hơn.
Đó là đêm thứ hai Đông Tử chết.
Vĩnh Phúc vừa đi khỏi, lại đòan khách không mời mà đến. Lần này là Bạch Dương và 7 người con gái xinh đẹp. Tất cả đều mặc màu trắng như thường lệ. Bạch Dương không thèm xưng danh, chầm chậm đi trong vòng hộ tống lả lướt của 7 cô gái. Bạch Dương lại bên quan tài, đích thân chạm tay vào má Đông Tử và xem xét vết hoa tuyết trên cổ cô. Xong rồi lắc đầu và chỉ thở dài rằng
"Tên Vạn Độc Vương này, cả người vô tội cũng không tha. Cho dù ta đã cho cô thuốc kìêm độc vậy mà lại trúng chưởng của gã lần thứ hai".
Thấy nhóm Bạch Dương từ tốn lễ độ, Xuân Thu hỏi danh tánh và khi Bạch Dương tự nhận là "người bạn tốt", nhà họ Lưu mời cả đòan nghỉ lại một đêm. Xuân Thu dẫn đòan người ra nhà sau. Nhà họ Lưu cũng mệt mỏi đi ngủ. Chỉ còn lại Bảo Thường vẫn thức canh xác.
Khỏang giữa đêm, Xuân Thu thức dậy mang thức ăn đến cho Bảo Thường.
Lúc đó, lại một vị khách không mời xuất hiện.
Không om xòm, hung hăng, bất lễ như cậu ấm Vĩnh Phúc. Cũng không thơ mộng, đẹp đẽ như đòan Bạch Dương, vị khách này đi một mình. Bước đi không thành tiếng nhưng lại có tiếng gió rít khe khẽ như tiếng rắn trườn.
Người đó bước vào đại sảnh nơi đặt quan tài Đông Tử mang theo khí lạnh và bông tuyết đen tung bay trong không khí. Những dải rèm tang trắng trong sảnh bay phần phật rồi tuột xuống, nhẹ nhàng vén lộ quan tài Đông Tử. Một dãi khăn tang trắng cuốn theo gió quấn vào vai người lạ áo đen. Hắn điềm tĩnh gạt dải rèm ra và đưa tay gỡ mặt nạ xuống.
Xuân Thu và Bảo Thường nhận ra ngay người này....




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu