nghi oan làm sao đc
em chưa thấy anh thể hiện cái sự tôt bụng của anh ở chỗ nào cả
nên ko tin
phòng còn hơn chống mà hehe(ko biết dùng tư đúng ko)
nghi oan làm sao đc
em chưa thấy anh thể hiện cái sự tôt bụng của anh ở chỗ nào cả
nên ko tin
phòng còn hơn chống mà hehe(ko biết dùng tư đúng ko)
sáng nay vừa mới thức dậy,câu đầu tiên tôi nhận được là anh thấy cô đơn muốn gặp em.câu nói này nghe chất đầy buồn khổ.
anh ấy cần tôi nhưng chẳng thấy gì.
bởi tôi nghe trong trạng thái ngái ngủ.
tắt cái rụp rồi lại say giấc nồng.
bỗng bàng hoàng nghe tin sao sét đánh.
anh đã đi để lại nỗi nhớ mong.
anh quay lưng bước đi nhanh nhanh lắm
bóng anh đi sao không rõ trên hè
chỉ còn tiếng khóc sao ai oán
mất anh thật rồi mỗi niềm hoài niệm xa xăm ở lại
bóng dáng anh không còn in trên hè phố
chỉ còn ngôi mộ rêu xanh phủ đầy
tiếc thay tôi không nghe tiếng anh
để lần sau cuối ấy trăm lần hối hận
đừng để mất dù chỉ một phút giây,bởi có thể bạn sẽ phải hối hận cô đơn suốt đời
Tui cũng đang cô đơn lắm nè.
hix hix, có bạn gái nào chịu làm bạn gái của tui ko. huhu
oạch tốt bụng
người ta chỉ tin vào những gì người ta cho là đúng chứ ko tin vào những gì người ta chỉ nghe
hix nammoadidaphat
![]()
Cô đơn !!! Mình ít khy phải trải qua cảm giác ấy !!!!!! Buồn thì kiếm chỗ giải sầu...!!! Chẹp !!! Nhưng 1 tháng may ra đc 1 lần buồn !! Hờ hờ!!!
Cái mặt lúc nào cũng hơn hớn!!!!
Lớp mềnh ui, yêu lắm...!!!
Cái khoảnh khắc ấy cứ gặm nhấm, cứ giày xéo khiến cho tim tôi cứ như muốn ngột thở, cứ nén mãi trong lòng để rồi nó trở nên vô cảm. Không gian vẫn tràn ngập ánh sáng nhưng tại sao cứ như tôi đang ở giữa một đêm tối giữa một khu rừng mà nơi đó chỉ có 1 sự hiện diện duy nhất đó là tôi. Tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi cái không gian ấy, càng chạy thì nó lại càng quanh quẩn bên mình, càng cố thoát thì càng bị giữ lại. Tôi ghét nó.!
Vẫn biết yêu thương mong manh, vẫn biết cần phải giữ lấy nó nhưng tại sao cái yêu thương ấy lại tuột mất khỏi tay mình ............
Lúc này chỉ muốn gào lên thật to, Cô đơn kia , mi hãy cút đi, mi hãy cút đi. Ta ghét mi, ta ghê sợ mi, ta căm thù mi....
Khi moị thứ đã mất. Tương lai vẫn còn
[MARQUEE][/MARQUEE]
[MARQUEE]CON NGƯỜI SINH RA KHÔNG PHẢI ĐỂ TAN BIẾN ĐI NHƯ 1 HẠT CÁT VÔ DANH. HỌ SINH RA LÀ ĐỂ IN DẤU LẠI TRONG TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC[/MARQUEE]
đã lâu rồi em không buồn, không nhớ, không mong đợi............... nhưng cơn mưa chiều nay đã kéo về trong em tất cả những cảm giác ấy............ em buồn...........em nhớ anh........
cảm giác cô đơn ấy lại bủa vây xung quanh em. em sợ, sợ nó vô cùng.....
đã bao ngày rồi đã cố gắng sẽ không buồn nữa nhưng sao chỉ 1 cơn mưa thôi, cơn mưa chiều nay lại khiến em buồn đến thế?
nỗi cô đơn này sao đáng sợ quá......... nhìn ra ngoài trời mưa mà lòng em đau nhới........... thấp thoáng đâu đó em cứ ngỡ mình vẫn bên nhau..............tay trong tay............... mình có nhau...........
thế nhưng giờ trong cơn mưa ấy đã không còn thấy mình bên nhau nữa rồi, chỉ mình em thôi, mình em trong cơn mưa sáng nay, và cả sau này nữa... mãi mãi.............
nỗi buồn này rồi sẽ đi về đâu khi xung quanh em chỉ thấy là bóng tối. em chẳng còn hứng thú với những cơn mưa nữa. nó làm em thấy cô đơn, nó làm em nhớ.........và giờ em cũng đã không còn yêu mưa nhiều như trước nữa.......... bởi vì mưa........... lại làm em... nhớ anh nhiều hơn...........
![]()
Khi moị thứ đã mất. Tương lai vẫn còn
[MARQUEE][/MARQUEE]
[MARQUEE]CON NGƯỜI SINH RA KHÔNG PHẢI ĐỂ TAN BIẾN ĐI NHƯ 1 HẠT CÁT VÔ DANH. HỌ SINH RA LÀ ĐỂ IN DẤU LẠI TRONG TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC[/MARQUEE]
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu