Tại em chưa cóp hết thôi chị ạ (bây giờ em cóp típ^^Mong chị ủng hộ)
------------------------------------------------------------
CHAP 4 : RẮC RỐI HỒ BƠI VÀ NỤ HÔN ĐẦU
8h kém 5
- mày đến sớm nhỉ - Draco ngồi trên 1 cái ghế bành màu đỏ, quay lưng về phíc Hermione.
- sớm 5 phút – cái phòng này không khác mấy so với lần cuối mày vào trong đây nhỉ - Hermione nói , nó nhớ đến cái đêm tụi nó chiến đấu với Voldemort.
những kí ức ùa về trong giây lát khiến cho Draco khẽ nhăn mặt.
- mày đến để chỉ trích tao đấy à .
- mày kêu tao đến mà , có việc gì - Hermione bực mình
- tao……. tao……. mày …… - ấp úng mãi không thành lời
- cái gì mà tao với mày – nói lẹ nha , tao còn phải đi mua đồ á - Hermione bắt đầu nóng
- mày làm ơn dẫn tao đi mua đồ bơi - Draco nói thiệt lẹ , mặt nó đỏ bừng bừng
- cái gì , tao có nghe lầm không ? - Hermione nheo mắt tinh nghịch.
- không giúp thì thôi - Draco quay lưng
- ơ ơ tao có nói không giúp đâu nhỉ- Hermione ráng nhịn cười khi thấy gương mặt đỏ như quả gấc của Draco
---------------------------------------------------------------------------
Tuyết trắng xoá bao phủ khắp Hogmeade. Phủ lên khắp mặt đất , lên mái nhà cổ kính , lên những cây thông cao vút 1 lớp trắng mút như kẹo bông gòn xứ nhiệt đới . với không khí se lạnh của tiết trời mùa đông khiến gương mặt ẩn sâu dưới lớp khăn len ( khăn của Draco đấy , vì thấy Hermione không có khăng quấn cổ nên galang cho mượn lun) của Hermione ửng hồng 1 cách ngộ nghĩnh.
Chúng nó đạp xe xuống làng. con đường làng bây giờ khác xưa rất nhiều , chúng được ximăng hoá và được khoát lên mình những hàng gạch thẳng băng, đều tăm tắp , nối tiếp nhau đến tận chân trời.
dừng ngay trước cửa hàng bán quần áo bơi Phoebe – swimming suit ( hehe tui bán nè), Hermione bước vào tự nhiên như chốn không người nhưng bỗng khựng lại khi không thấy bóng dáng Draco đâu.
- ê sao đứng ngoài này , không vào à ? - Hermione ngạc nhiên hỏi
- thôi mày vào lựa đại 1 cái rồi đi ra - Draco ấp úng , gương mặt đỏ ửng lên thẹn thùng
- lựa quần áo mà mày bảo lựa đại á . không nói nhiều. đi vô - Hermione nắm lấy cổ áo của Draco lôi vào mà không thèm để ý đến gương mặt Draco đang thi màu với lửa
- lựa quần áo mà mày bảo lựa đại á . không nói nhiều. đi vô - Hermione nắm lấy cổ áo của Draco lôi vào mà không thèm để ý đến gương mặt Draco đang thi màu với lửa.
2 tiếng đồng hồ trôi qua mà Hermione chẳng lựa được cho Draco cái nào ưng ý cả. thiệt tình đi thử đồ bơi trong thời tiết giá lạnh như thế này hoạ may chỉ có 2 đứa chúng nó, và người đau khổ nhất có lẽ không ai khác chính là Draco . Cái cảnh Draco phải thay tới thay lui những bộ đồ bơi bó sát người lại còn phải bước ra để cho Hermione ngắm thử , xoay vòng vòng ( giống như người mẫu bãi biển í) rồi lại lủi thủi bước vào trong khi bắt gặp cái lắc đầu khó tính của Hermione.
- cái nì mà không được nữa thì nghỉ, không mua nữa - Draco bực mình vén bức màn phòng thay bước ra ngoài.
- ……………………………
- Sao không nói gì thế? được không? - Draco nhướn mắt nhìn vẻ mặt Hermione
- Cái này lấy ở đâu thế - Hermione nói , mắt tròn xoe
- Trong kia kìa - Draco chỉ tay về phía dãy đồ xa nhất - được không thế?
- chị ơi, cái này bao nhiêu thế chị. - Hermione quay sang người bán hàng hỏi giá.
-------------------------------------------------------------------------
- ê đi ăn khoai lang nướng đi - Hermione hướng cặp mắt thiên thần nhìn Draco đầy hi vọng
- không ! mệt rồi . về. - Draco ra lệnh
- có đi hay không ? - thấy dụ dỗ không được, Hermione chuyển sang đe đoạ , ánh mắt hình viên đạn
- không. - Draco đáp gọn lỏn, cho tay vào túi quần rồi thản nhiên bước đi.
- Đi luôn đi nha. sau này đừng bao giờ kêu đi mua đồ cho nha - Hermione chuyển sang kể công
- Nói nhiều qua'. đi thôi - Draco quay lại nắm tay Hermione kéo đi.
- Đi đâu? - Hermione ngây thơ ( bà nì giả điên đó)
- Đi ăn khoai nướng - Draco đáp cộc lốc
1 nụ cười nở trên môi Hermione, tiếng yeah……… vang lên ngân dài.
------------------------------------------------------------------------------------
Ánh lửa hồng trong lò than khoai lang nướng hắt lên gương mặt chúng nó, xua tan đi cái lạnh lẽo bình thường trên gương mặt Draco , làm ửng hồng lên gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của Hermione .
- này , ăn xong thì về thôi - Draco đứng dậy sau khi đã trả tiền - cười cái gì thế - Draco tròn mắt nhìn Hermione đang che miệng cười rúc rích.
- lần đầu tiên ăn cái này phải không? - cố gắng nhịn cười , Hermione hỏi
- thì sao - Draco cau có , nhìn Hermione từ đầu đến chân với tinh thần cảnh giác cao độ.
Hermione chỉ tay lên lên miệng mà vẫn không ngừng cười. Draco hiểu ý, đưa tay chùi chùi cái mặt đẹp trai liên tục. tội thay cho Draco, cái miếng khoai đó không chịu di chuyển ( vì lần đầu nó thấy người đẹp trai vậy mà ^^) khiến cho Draco nổi quậu, gương mặt đỏ ửng lên vì tức.
Trong 1 phút tội nghiệp Draco , Hermione đã giúp Draco chùi dùm miếng khoai ấy để rồi 5 phút tiếp theo là 5 phút của những gương mặt đỏ ửng lên vì gượng và những con mắt to tròn nhìn nhau. ( 2 người nì đứng cách nhau có 10cm à)
- anh Draco - tiếng nhão nhẹt của 1 đứa con gái vang lên – sao anh lại ở đây với con này - tiếp tục hỏi, mắt tròn xoe. lôi Hermione và Draco ra khỏi ánh mắt đối phương.
- tôi có phải báo cáo với cô không nhỉ?- Draco trả lời lạnh băng
- tại sao mày lại đi cùng với anh Draco – Pansy chĩa cây đũa phép vào Hermione
- nêu cho tao 1 lí do tại sao tao lại phải nói cho mày nghe - Hermione thách thức
- tao là bồ của anh í – Pansy khẳng định.
- vậy à , vậy mày nên hỏi anh iu của mày thì hơn - Hermione liếc xéo Draco rồi bỏ đi thẳng, lòng thấy hụt hẫng như vừa bị ai cướp đoạt thứ gì.
- Đi đâu đấy. - Draco giữ tay Hermione khi thấy cô bé bước đi.
- kệ tôi - Hermione dằng tay ra khỏi bàn tay rắn chắc của Draco rồi bước đi, hoà vào dòng người tấp nập bỏ mặc Draco đứng đó một mình với Pansy
.................................................. .........................................
bước đi trong tuyết lạnh, Hermione vô cùng khó chịu, như 1 con mèo nhỏ đang cấu xé , dày vò trái tim cô. mà tại sao cô bé lại khó chịu như thế? tại sao cô bé lại thấy nặng lòng như thế, tại sao cô bé lại thấy tức tối như thế ????. lí trí của cô thắc mắc, ngăn cản cô không để cô nghĩ tới nhưng trái tim cô thì ngược lại, nó như 1 con quái vật nhỏ đang quằn quại trong cơn đau đớn …….
lắc đầu để xua tan đi những cảm giác không mấy dễ chịu ấy. Hermione đưa mắt đảo quanh hi vọng kiếm được 1 người nào đó có thể cùng cô tâm sự, chia sớt bớt nỗi bực tức vô cớ trong lòng hay ít ra là có thể mời cô 1 cốc bia bơ với thanh socola thơm phức. nhưng.. hoàn toàn thất vọng, giờ này có lẽ mọi người đã về hết , đâu có lang thang với nỗi buồn vô vọng như cô trên đường phố vắng lặng. ngồi xuống 1 hòn đá to bên đường , hai chân tê rần vì mỏi vì lạnh , cô móc cái phone tính gọi cho Harry nhưng lại nhớ tới việc Harry chắc đang vui vẻ bên Ginny khiến cho Hermione không nỡ cắt đứt niềm hạnh phúc ấy của thằng bạn. tiếng chuông điện thoại vang lên , số và hình của Ron hiện lên trong chiếc màn hình nhỏ.
- alo^ - Hermione bắt máy
- bồ đang ở đâu đấy Hermione ? - Ron hỏi
- mình còn ở trong làng, sắp về rồi. - Hermione nói , giọng mệt mỏi nhưng trong lòng lại thầm cảm ơn Ron vì ít ra còn có người nhớ tới cô.
- bồ ngồi đó đi , mình đi đón bồ về .- Ron cúp máy rồi hối hả đạp xe xuống làng.
Her cúp máy mà thở dài
.................................................. .......................
- ngồi đó làm gì thế ? - Draco nhướn mắt , gương mặt vẫn không 1 chút cảm xúc
- nói về mà sao chưa về ? -Draco tiếp khi không thấy Hermione trả lời
- lên đây đi , tao chở về - Draco đứng trước mặt Hermione, tay đút vào túi quần sau khi đã dựng xe bên đường.
- đi thôi - Draco nắm tay Hermione kéo đi sau khi chờ 1 khoảng thời gian khá lâu ( 2 phút) mà không thấy Hermione trả lời.
- thôi cái trò lôi kéo đó đi - Ron đứng ngay đó, dằng tay Hermione ra khỏi cánh tay của Draco .
- Ron? / Weasley? – Hermione / Draco đồng thanh lên tiếng, ngạc nhiên
- Mày làm gì thế ? - mặt đanh lại , Draco hỏi , trong khi kéo Hermione về phía mình.
- chở cô ấy về. liên quan gì đến mày – Ron kéo Hermione về phía cậu
- tao sẽ chở nó về - Draco tiếp tục kéo Hermione về phía nó
- mày là gì của cô ấy mà đòi chở về - Ron tiếp, giằng lấy Hermione
- thế mày là gì ? - Draco hỏi lại , giọng gay gắt , cố giành Hermione về tay mình.
…………………………………………..
2 thằng con trai thi nhau cãi lộn, thi nhau kéo Hermione về phía mình mà đâu biết rằng gương mặt Hermione bây giờ đã tím ngắt và đôi mắt mờ dần …… . 1 tiếng thét vang lên từ phía sau lưng cô bé khi cô bé bắt đầu lịm dần rồi ngất hẳn.
.................................................. ...................................
1 không gian trắng toát, cái bàn kim loại được phủ lên 1 tấm khăn trắng , những tấm rèm cửa trắng tinh in hình những con bồ câu trắng đang bay phấp phới trong gió chiều thoang thoảng hương hoa giọt tuyết – loài hoa chỉ nở vào mùa đông . và có lẽ bình bông thuỷ tiên đỏ là điểm nhấn cho cả gian phòng trắng này được đặt ngay bên cạnh giường của Hermione .
- con dậy rồi à – bà Pomfrey bước vào phòng để kiểm tra bệnh nhân như thường lệ.
- dạ. mà sao con lại ở đây? con ngủ bao lâu rồi cô - Hermione hỏi dồn dập, ngồi dậy
- con do bị hạ canxi nên ngất đi, mới có 1 ngày thôi con ạ. – bà Pomfrey vuốt tóc Hermione.
- chừng nào con có thể xuất viện được ạ - Hermione hỏi
- chừng nào con thấy đói, con iu - bà Pomfrey trả lời nó.
- dạ. cám ơn cô, con về đây ạ. - Hermione trèo xuống đất rồi tiến về cửa.
- đừng bao giờ để bụng đói nghe con – bà Pomfrey gọi với theo.
........................................
“ bụng đói thì liên quan gì đến hạ canxi nhỉ” - Hermione nghĩ thầm rồi thẳng tiến đến thư viện với ước mong tìm hiểu thêm về căn bệnh kì quái của mình.
.................................................. .................................................. ...
giờ này sao hem thấy ai hết vậy nè??
-----------------------------------------
“ bụng đói thì liên quan gì đến hạ canxi nhỉ” - Hermione nghĩ thầm rồi thẳng tiến đến thư viện với ước mong tìm hiểu thêm về căn bệnh kì quái của mình..
- này! ra đây.- Draco đang đứng dựa lưng vào thành cửa ra vào của thư viện như biết trước thế nào Hermione cũng sẽ đến.
- chi?
- Đi rồi biết - Draco nắm tay Hermione lôi đi thẳng.
Nơi Draco đưa Hermione tới thật là xa lạ. nó vô cùng khác biệt , phải nói là vô cùng đặc biệt thì đúng hơn vì không 1 nơi nào ở Hogwart giống như ở đây cả. ở đây có những ngọn đồi xanh mướt, xa xa thấp thoáng những bóng cây cao vút, những cánh hoa bồ công anh thi nhau bay vút lên bầu trời xanh trong không gợn bóng mây. và điều đặc biệt khiến cho Hermione vô cùng ngạc nhiên thích thú là 1 chiếc xích đu trắng nằm giữa rừng hoa thuỷ tiên trắng .
- đây là đâu ? - Hermione hỏi , mắt vẫn thích thú nhìn chiếc xích đu trắng đung đưa trong gió nhẹ
- Phòng Cần Thiết , đẹp không?- Draco chăm chú nhìn gương mặt Hermione .
- Mày làm à ?
- ừ! , lại đây - Draco ngoắc Hermione lại gần chỗ xích đu , và từ trong không khí hoá phép ra biết bao nhiêu là thứ ăn ngon, thơm nức mũi.
- Mày đói à - Hermione ngạc nhiên khi thấy biết bao nhiêu thức ăn hiện ra trước mặt.
- để cho mày. biết tại sao mày bị ngất không? do mày bị hạ canxi trong cơ thể. chắc mày cũng không biết hạ canxi là gì đâu nhỉ? hạ canxi xảy ra khi mày qua' mệt , đói và đang ở trong tâm trạng không tốt . vì thế luôn phải để thứ này trong người ( chỉ tay vào đống kẹo bánh trên xích đu) phòng khi nào đói thì lấy ra ăn liền , và đừng có ghen nữa biết không? - Draco tuông 1 tràng, nhìn chằm chằm vào mắt Hermione khiến cô bé cảm thấy bối rối , lúng túng.
- Tao ghen bao giờ ? - Hermione chống chế, gương mặt ửng hồng , cơn gió nhẹ thoảng qua khiến cho những lọn tóc Hermione rối tung 1 cách vô kỉ luật.
- thôi ăn đi , chẳng phải mày đang đói sao ? - Draco cười nhẹ khi nghe thấy 1 tiếng động lạ phát ra từ cái bao tử đang cồn cào của Hermione .
lại 1 lần nữa Draco khiến Hermione xấu hổ nhưng cô nàng vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời Draco. hình như đối với cô , chỉ những lúc ở bên Draco cô bé mới lại là chính mình , Draco cho cô cảm giác bình yên nhẹ nhõm trong tâm hồn. một linh cảm mách bảo cho cô biết rằng chỉ cần cô vui thì thằng con trai tóc vàng này sẽ làm bất cứ điều gì vì cô. nhưng cũng có 1 linh cảm khác thì thầm với cô rằng cô và thằng con trai kia sẽ không bao giờ có hạnh phúc.
Viên kẹo ngọt lịm tan trên đầu lưỡi xua tan đi bao ý nghĩ vẫn vơ trong đầu cô , đưa cô trở lại với hiện tại , trở lại với hoa thơm gió mát và dù sao thì cô và thằng con trai tóc vàng ấy chưa có gì với nhau cả ( ý nghĩ cuối cùng của cô bé trước khi cô cất tiếng gọi)
- ê về thôi trời tối rồi - Hermione lay lay vai Draco khi thằng này đang ngủ ( sao anh Draco hay ngủ mỗi lúc ở bên Hermione thế nhỉ , lúc ở hồ bơi cũng thê, bây giờ cũng thế)
- mày cằm theo cuốn này mà đọc - Draco chìa cuốn sách ra trước mặt Hermione.
Hermione đón lấy cuốn sách từ tay Draco , bìa sách có tựa : NHỮNG BỆNH THƯỜNG GẶP Ở THANH THIẾU NIÊN
- mày …. Mà thôi . - Hermione tính nói điều gì nhưng lại không thể nói ra.
- mày có thể quay trở lại đây bất cứ lúc nào , mật khẩu là THIÊN NHIÊN LONDON – như đóan ra được ý của Hermione , Draco vừa khoá cánh cửa bí mật vừa nói nhỏ.
-----------------------------------------------------------------------
9h30 Phòng sinh hoạt chung nhà Gry
- Hermione ! bồ đi đâu về thế. tụi này vô bệnh thất kiếm mà chẳng thấy bồ đâu - Ron đang làm bài tập thì ngước lên thấy Hermione bước vào phòng.
- ờ ! mình vô thư viện . ăn kẹo không?- Hermione chìa 2 cây kẹo ra trước mặt Ron và Harry như để bịt mồm không cho 2 thằng này hỏi nhìêu
---------------------------------------------------------------------
không khí mát mẻ đầu tháng ba khiến cho 1 đứa có vô số thứ khó chịu như Draco cũng thấy nhẹ lòng hằn. nó thấy trong nó có thứ cảm xúc gì đó rất khác biệt đang len vào lòng nó, trước đây cảm xúc đó chỉ là 1 thứ gì rất nhỏ nhưng dần dần nó đã chiếm 1 khoảng rộng và ngự trị gần hết trái tim nó. cái thứ cảm xúc chết tiệt ấy đã nhiều lần khiến nó lao đao lận đận, điên đầu, khổ sở và cũng nhiều lần nó muốn chấm dứt tất cả. nhưng ……. 1 sức mạnh vô hình đã lôi nó trở lại., và bây giờ nó đã chẳng còn lối thoát .
----------------------------------------------
tại hồ bơi
- gì mà um sùm vậy Ginny - Hermione hỏi Ginny khi thấy đám đông vây kím lối ra vào.
- hermy ! chị có bao giờ thấy 1 cánh tay to, cơ bắp, rắn chắc chưa – ginny nhìn Hermione mơ màng
- rồi - Hermione nhớ lại những lần Draco nắm tay cô kéo đi.
- Có bao giờ chị thấy 1 body mạnh mẽ , 1 con người cao to , đẹp trai bước lại gần chị chưa ?- Ginny không giấu vẻ ngưỡng mộ
- em thừa biết là Harry đẹp trai rồi mà còn miêu tả kĩ dử vậy - Hermione cười cười , quay mặt lại nhìn đám đông rồi há hốc miệng kinh ngạc
trước mặt cô không phải là Harry , không phải là Ron ( năm nay mọi người thần tượng 2 thằng này ghê lắm ) mà lại chính là Draco Malfoy - kẻ mà mọi người xa lánh – bây giờ lại được nhiều cô nhìn đắm đuối.
dù đã thấy Draco mặt đồ bơi trước đây , nhưng cô bé vẫn không khỏi khinh ngạc khi thấy 1 Draco cao lớn , nước da trắng bóc , cánh tay rắn chắc, đôi chân dài mạnh mẽ và thân người cơ bắp . tất cả như tăng thêm phần quyến rũ khi Draco mặc 1 chiếc quần bơi màu đen cá tính ( đoạn nì mọi người làm ơn tưởng tượng dùm nhe)
- ê mày chọn cái gì mà tụi nó bu tại tao như mèo thấy mỡ vậy - Draco tiến lại gầnHermione, bực mình hỏi.
- mày có công nhận là đẹp không? - Hermione nhịn cười khi thấy cái bản mặt cau có của Draco
- mày có công nhận là đẹp không? - Hermione nhịn cười khi thấy cái bản mặt cau có của Draco
-------------------------
- tao bận cái gì không đẹp? - Draco vuốt tóc, hất mặt lên trời.
- mày đâu rồi? xuống đi Malfoy , đu dây điện coi chừng té á .- Hermione ngước mặt lên trời kiếm Draco.
- Tao ở dưới này, tao xài phép thuật chứ không như tụi Muggle xài ba cái thứ dây nhợ lòng thòng ý. - Draco thiệt tình chẳng hiểu Hermione nói gì ( ngu đột xuất ^^)
- TRẬT TỰ NÀO - tiếng giáo sư McG cắt ngang đoạn đối thoại của tụi nó - tốt! hôm nay chúng ta học cách biến hình dưới nước và những tình huống khẩn cấp.
Sau những lời hướng dẫn cụ thể, cả lớp lao mình xuống làn nước xanh biếc và trong suốt như pha lê. dưới làn nước trong mát, tụi nó tự biến mình thành những con vật biển ngộ nghĩnh đáng yêu.
tự biến mình thành 1 chú cá nemo , Hermione đảo quanh hồ bằng cặp mắt nhỏ xíu. xung quanh cô bé là đủ mọi loài sinh vật biển từ những con ghẹ , những con giã tràng nhỏ , rồi to dần lên như cá dolly xanh ( chắc là lunna - Hermione đoán thế) , đến con cá mập trắng ( Harry - Hermione biết được nhờ cái xẹo tia chớp trên trán) và có cả 1 con cá voi xám khoác trên mình chiếc áo rách in huy hiệu Sly.
bỗng đâu 1 con bạch tuột hồng nhạt khổng lồ tiến lại gần cô bé , những xúc tua dài xiết chặt lấy thân cá nhỏ bé. máu chẳng thể đưa tới não, gương mặt nemo tím tái, bong bóng nước thi nhau nổi lên, làm vẩn đục cả 1 khoảng nước. chiếc bóng nước cuối cùng mà cô bé còn nhìn thấy được trước khi ngất đi vì ngạt mang theo hình 1 chú cá heo xanh và cả cá mập trắng đang lao tới chỗ Hermione.
.
.
.
Hermione bây giờ đã trở lại hình dạng của 1 thiếu nữ, gương mặt trắng bệch và đôi môi tái nhợt đang nằm bất tỉnh trên thành hồ. 1 tiếng nói giận dữ kết hợp với 1 luồng ánh sáng mạnh và giữa ngực khiến cho cô bé giật mình tỉnh lại . những cái bóng mờ ảo cứ thi nhau xuất hiện trước mặt cô, những giọng nói quen thuộc khiến cho cô bé dần tỉnh lại.
Cái đầu của 2 thằng bạn thân với 1 đám Gry quay quanh cô bé, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
- sao rồi? ok chứ ? – lo lắng, Ron nhìn nó
- ừ mình không sao. ai làm việc này thế? - Hermione ngồi dậy , gương mặt đã hồng hào trở lại.
- Pansy Parkinson. bồ thấy khoẻ chưa?- Harry chen vào
- ừ . mình ok rồi . tại sao nó lại làm thế. - Hermione tiếp tục hỏi , nhưng bây giờ ánh mắt cô bé đang tìm kiếm 1 ai đó để rồi thấy vọng khi chẳng thấy kẻ ấy đâu.
- Có chúa mới biết tại sao nó lên cơn như thế. cũng may thằng Malfoy đưa bồ lên kịp – lúc này Neville đang đỡ Hermione đứng dậy.
- vậy Malfoy đâu rồi? – khúc mắt quan trọng nhất của Hermione
- chạy đi với con Parkinson rồi . vì hành động đó mà nhà Sly bị trừ tới 250 điểm. năm nay nhà nó chắc hạng bét. - Ron cười toe toét.
“ đi với Parkinson rồi “ câu nói của Ron cứ chạy vòng vòng trong đầu Hermione, con quái vật trong lòng cô lại bừng dậy, gào thét, để rồi quằn quại trong đau đớn.
------------------------------------------------------------
12h khuya .
Love in your
Sitting silent by my side
Going on Holding hand
Walking through the nights
tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. với tay tắt điện thoại cái cụp, Hermione tiếp tục ngủ mê.
See me fly
I'm proud to fly up high
Show you the best of mine
Till the end of the time.
không bỏ cuộc, tiếng chuông vẫn kiên trì vang lên, khiến cho Hermione sau khi đã úp gối lên đầu che đi hai lỗ tai trắng bóc cũng phải chào thua mà ngồi dậy nghe điện thoại.
- đến phòng cần thiết gập tao lẹ lên - đầu dây bên kia ra lệnh
- tại sao ?- Hermione tỉnh người hẳn khi nhận ra cái giọng nói quen thuộc đến đáng ghét
- ……………… tít tít tít …… - đó là âmthanh sau tiếng tắt máy cái cụp
“ muốn gì đây trời “ “ đã vậy cho chờ tới sáng lun” - Hermione nghĩ thầm rồi vô tư ngủ tiếp . đâu biết rằng đầu dây bên kia đang rất lo lắng, nóng lòng muốn gặp được cô bé chì chỉ để nói 1 câu duy nhất .
----------------------------------------------------------------------
Quay trở lại với hồ bơi ban sáng. sau khi đã đưa Hermione lên bờ an toàn và biết chắc Hermione đã được giáo sư MsG cứu không quên trừ nhà Sly 250 đ. Draco lôi Pansy tới 1 lớp học trống, ánh mắt toé lửa nhìn Pansy.
- cám ơn em đi chứ. em xử đẹp con đó vì anh đấy – Pansy cười và chờ đợi phần thưởng từ Draco.
- BỐP – cô làm cái trò quái gì vậy hả ? - Draco tát Pansy mạnh đến nỗi khiến cho cô nàng té xuống đất .
- Làm cái gì? tôi làm vì anh đấy. con bé ấy suốt ngày cứ bám lấy anh nên tôi làm vậy đấy. anh xót không? – Pansy đứng dậy, đưa tay chùi những giọt máu đỏ chảy ra từ trong miệng ( gãy răng đó , từ nay về sau người ta sẽ gọi là Pansy sún)
- Cô …. 1 lần nữa , cô đụng tới Granger 1 lần nữa thì đừng có trách. - Draco chĩa thẳng cây đũa vào mặt Pansy rồi bước ra ngoài.
- Tôi sẽ không đụng đến nó …….. mà để cho anh thấy - những tiếng cuối Pansy lầm thầm trong miệng , đôi mắt đỏ chót sưng lên vì nước mắt và căm thù. 1 âm mưu đen tối xuất hiện từ đây.
Hôm nay là 1 ngày đẹp trời, nắng chiếu xuyên qua những tán lá rộng phản chiếu 1 màu xanh ngọc bích lung linh . những con chim nhỏ thi nhau hót véo von, tạo nên 1 bản nhạc vui tươi và hồn nhiên như tâm hồn trẻ nhỏ. nhưng……….. trong lớp có 1 người đang lo lắng , bồn chồn vì sự vắng mặt bất hợp lí của kẻ - mà – ai – cũng – đoán – là – ai – đó .
tiết 5 trôi qua mà bóng dáng của Draco vẫn không thấy đâu. Hermione bắt đầu lo lắng. “bình thường có bao giờ Draco bỏ tiết đâu. nhưng hôm nay cậu ta lại vắng mặt suốt 5 tiết. trời, chẳng lẽ hắn ta giận mình ? về việc tối qua sao?” – bao nhiêu câu hỏi cứ liên tục hiện ra trong tâm trí Hermione khi cô bé đứng trước cửa phòng cần thiết.
cậu ta đây rồi . nhưng …….. - tiếng reo khe khẽ của Hermione khi thấy Draco rồi bỗng sựng lại vì cảnh tượng trước mắt.
phòng cần thiết bây giờ không còn đầy ấp hoa thơm và nắng lạ , không còn hương thơm ngào ngạt của đất trời đầu xuân, không còn những tiếng chim hót véo von trên cành trúc, và cũng chẳng còn cơn gió nhỏ đùa nghịch làn tóc rối của Hermione khi xưa. giờ đây, căn phòng bao phủ 1 màu trắng buồn. cỏ cây khô héo đang gồng mình nâng đỡ những đống tuyết dày, tuyết chất cao thành núi, những cơn gió bấc thổi mạnh như muốn cuốn trôi Hermione về nơi vô tận.
tiếng kót két của chiếc xích đu khiến cho Hermione giật mình. cô bé càng hoảng sợ hơn khi thấy sinh vật nằm co mình trên chiếc xích đu ấy không ai khác chính là Draco. gỡ làm tóc rối trên trán Draco, cô bé chợt nhận ra 1 Draco nhỏ bé, cô độc, như con nai non nớt, nhỏ bé đang đứng run rẫy trên đôi chân yếu ớt của mình để chống lại những thế lực xấu xa khi không còn ai có thể che chở bảo vệ. để rồi con nai ấy phải tự trang bị cho mình sức mạnh để chống lại kẻ thù mà không ai khác chính là những người xung quanh với lời nói dèm pha chỉ trích chê trách. Hermione chợt thấy Draco thực sự vô cùng yếu đuối. nhưng do được nguỵ trang 1 cách tài tình nên người ta chỉ cảm nhận được 1 con người lạnh lùng khó gần khi tiếp xúc với cậu.
- tại sao cậu lại đến - Draco nói mà không nhìn Hermione lấy 1 lần, giọng không giấu nổi sự thất vọng
- cậu kêu tôi đến mà - Hermione giật mình
- cậu đến để thương hại tôi à? cậu đạt được ứơc vọng rồi đấy, về đi.- Draco cười chua xót.
- cậu quá đáng lắm. cậu có biết rằng tôi lo lắng lắm khi cậu nghỉ học sáng nay không? cậu làm vậy có đáng không ? cậu là con người như thế sao ? cậu …. Làm tôi thấy thất vọng quá !- Hermione nức nở , nghẹn ngào trong nước mắt, Hermione không thể nói thêm bất cứ gì. lòng Hermione bây giờ vô cùng đau xót.
Quay lưng toan bỏ đi, Hermione bỗng thấy có cái gì đó lạnh băng ôm chầm lấy mình, những giọt nước mắt ấm nóng rớt xuống vai cô bé, 1 giọng nói thì thầm bên tai
- làm ơn, hãy để tôi ôm câu như thế này 1 lúc thôi, chỉ 1 lúc thôi nhé
1 lúc là bao lâu? 1 phút 10 phút, 15 phút ….
thời gian như ngừng trôi, bây giờ, cơ thể của cả 2 chúng nó đều nóng. sự bình yên trong tâm hồn đã trở lại trong lòng 2 đứa.
quay mặt về phía Draco, gạt đi dòng nước mắt trên gương mặt cậu, Hermione hỏi.
- thế cậu kêu tôi tới đễ làm gì
- xin lỗi cậu, vì tôi mà cậu suýt bị Parkinson ….
- Thôi không có gì đâu. chuyện qua rồi.
- Mà sao cậu khóc hoài vậy - Draco thấy 2 dòng nước mắt trên gương mặt Hermione
- Có sao đâu. tại… chân tôi đang đau ….
- đừng khóc nữa, tui dẫn cậu đi bệnh thất
- hem chịu, tui cứ khóc đấy ( xin lỗi , nhưng câu nì do Hermione nói, em hem dám sửa lại) – tính cứng đầu lại nổi lên
- khóc xấu lắm - Draco nhăn mặt
- vẫn khóc ( lì qua')
- nín không? - Draco hỏi, gương mặt gian gian
- không thì sao?- Hermione thủ thế đối phó sẵng, nhưng vẫn cứng miệng
…………………………………….
Draco ôm chặt lấy Hermione, môi Draco khẽ chạm nhẹ vào đôi môi của Hermione ( sr cái nì em hem biết diễn tả , tiếp tục tưởng tượng nhé). 10’ trôi qua, vị ngọt ngào đầu môi biến thành vị máu.
- á………. sao cắn tao - Draco la lên, máu chảy ra từ đôi môi mỏng
- ……………….
1 nụ hôn nữa diễn ra, nhưng lần này người chủ động lại chính là Hermione .
- mày cướp đi nụ hôn đầu đời của tao.
- Thì ra hồi nãy là mày trả lại tao à - Draco nhếch mép cười, quyến rũ không chịu nổi.
- ừ
- vậy …. để tao cắn trả lại mày nha - Draco tiếp tục cười gian xảo.
- mày dám….
Câu nói của Hermione bị đôi môi của Draco chặn lại , những lời cuối cùng không thể nào thoát ra khỏi bờ môi.
- tha cho mày, tao không nỡ ( khôn thấy ớn lun , hun tới hun lui mà còn xạo là không nỡ ^^) - Draco cười gian




Tại em chưa cóp hết thôi chị ạ (bây giờ em cóp típ^^Mong chị ủng hộ)
Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu