ngày hôm nay sao nặng nề quá. Hermione một mình bước đi trên bãi cỏ xanh mượt mà chẳng biết đi về đâu. Những giọt mưa nặng trĩu hạt dường như vô nghĩa đối với cô. lòng cô đang phải đè nén một mối ưu phiền. 1 cái gì đó đang nè nặng lên tâm hồn của cô. đối với cô, tất cả dường như vô nghĩa.

ngồi xuống 1 cái ghế dài, ánh mắt của cô bé nhìn xa xăm về nơi vô tận mặc kệ những giọt mưa hoà lẫn với nước mắt cứ vô tư lăn xuống nền cỏ.
cô ngồi thật lâu, thật lâu, để cho nỗi đau thấm vào trong máu. nỗi đau đớn tuyệt vọng dường như quá sức chịu đựng của 1 cô gái 19 tuổi. bây giờ cô không khóc nữa hay nói đúng hơn là cô không còn sức để khóc. Những giọt nước mắt trong veo không còn hoà mình vào nước mưa nữa. Chúng chảy ngược vào trong tim, làm dịu đi 1 trái tim đang rướm máu.
Tình yêu đầu đến với cô thật cay đắng. những ngọt ngào phút chốc qua đi để lại những đắng cay tuyệt vọng. tình đến với cô như cơn gió thoáng qua rồi biến mất.

1 cái gì đó vô cùng ấm áp và cũng ứơt đẫm nước mưa đang cầm lấy bàn tay cô, 1 giọng nói dịu dàng và vô cùng ấm áp kéo cô ra khỏi nỗi đau đớn.

- sao lại ngồi ở đây? vô trong đi nhóc.

- cậu đến đây làm gì? - Hermione nghẹn ngào nhìn Draco .

- đến đón cậu về - Draco vẫn dịu dàng

- không cần, tôi không cần ai hết. cậu làm ơn đừng quan tâm tôi nữa. cậu về đi- Hermione lắc đầu, mắt nhắm chặt. những giọt mưa còn vương trên tóc bây giờ đã ở trên mặt Draco.

- Đi! đi vào với tôi. - Draco kéo tay Hermione , giọng dứt khoát.

- Buông ra. - Hermione vùng mạnh, cánh tay nhỏ của Hermione thoát khỏi bàn tay mạnh mẽ của Draco – làm ơn. hãy làm ơn đừng bao giờ để tôi thấy cậu nữa.

- Em ghét tôi như vậy sao? - Draco buồn bã nhìn Hermione. mái tóc vàng bay trong gió chiều

- phải. tôi ghét anh. tôi ghét anh lắm. - Hermione hét to át đi tiếng mưa

- tại sao? tôi đã làm gì sai ? tại sao chứ?- ánh mắt Draco lúc này đã trở nên dữ dội.

- anh hỏi tại sao? tôi sẽ nói cho anh biết. tôi ghét anh vì cái cách anh làm cho tôi cười. tôi ghét anh vì cách anh là cho tôi nhớ đến anh. tôi ghét anh vì cái cách anh nói chuyện với tôi, ghét anh vì cái cách anh đọc được tâm trí tôi. tôi ghét anh vì những lúc anh khiến cho tôi đau khổ.và điều tôi ghét nhất là tôi chẵng thể ghét anh dù chỉ 1 chút - Hermione nức nở. giọng nói chứa đầy những nỗi xót xa cay đắng.

cái trán nhăn nhó của Draco giãn ra và thay vào đó bằng 1 nụ cười dịu dàng. Bây giờ cậu đã hiểu rõ những tình cảm của Her. thứ tình cảm đơn sơ giản dị mà chứa đựng tấm lòng của 1 người con gái .
hạnh phúc ngập tràn trong cậu bé, kéo Her lại gần hơn, cậu đưa tay ôm lấy cô gái nhỏ, khẽ thì thầm 3 từ đơn giản mà ngọt ngào nhất xuất phát từ trái tim. Giờ đây, 2 linh hồn, 2 trái tim đã thực sự thuộc về nhau mà không 1 thế lực nào có thể chia cắt.

nụ hôn ngọt ngào Dra dành tặng khiến trái tim nhỏ bé của her như muốn tan ra. giọt nước mắt hạnh phúc lăn tròn trên má. Nụ hôn dường như mang đến 1 sự sống , sự bình yên, ấm áp, niềm tin mới cho Her . làn da vốn tái đi vì lạnh đã trở nên hồng hào tươi tắn. 1 sự sống mới bắt đầu

………………….

Xa xa, 1 ánh mắt chứa đựng đầy hận thù, nỗi ghen ghét lên đến cực độ. 1 cây đũa phép chĩa thẳng vào đôi bạn trẻ đang ngất ngây trong niềm hạnh phúc, 1 lời nguyền giết chóc, 1 đôi mắt vô hồn mở to, nét kinh hoàng còn đọng lại trên gương mặt, 1 tiếng gào thét, 1 giọt nước mắt lăn dài trên má cậu con trai tóc vàng, 1 thân hình bất động giữa không trung từ từ rơi xuống.
Her nằm đó, nằm trong lòng người con trai mà cô yêu quý nhất, gương mặt vẫn còn vương vấn nụ cười hạnh phúc. nhưng…. cô đâu biết rằng niềm hạnh phúc đó vĩnh viễn chỉ còn trong kí ức.
cậu con trai vô cùng đau đớn, ôm ghì lấy thân thể cô gái bé bỏng vào lòng, lời nói uất nghẹn trong tim không sao phát ra thành tiếng. những kỉ niệm xưa kia tràn về trong tâm trí.
Sương đêm thấm lên mái tóc . từng giọt mưa tí tách rơi, gió theo nhau thổi xào xạc. những chiếc lá lao mình theo cơn gió buốt.
Dra cứ ngồi như thế, ôm mãi thần hình nhỏ nhắn trong lòng như muốn bảo vệ che chở cho cô gái bé bỏng ấy. cậu đau đớn, xót xa, khi đôi tim như cùng hoà nhịp trong tíc tắc nhưng rồi … bị chìa lìa bởi sự sống và cái chết, giữa tình yêu và lòng thù hận.
……………………………..

Không gian bị bao phủ bởi 1 màu trắng tinh khôi bao la rộng lớn và xa xa kia 1 cô gái nhỏ đang tươi cười với cậu.
Nhanh chóng bước lại gần cô gái. cậu vui sướng và trái tim gần như chết nghẹn trong niềm hạnh phúc khi thấy cô gái ấy không phải ai khác chính là Her.
Ôm chầm lấy cô bé, hôn lên môi cô thật lâu, nụ hôn ấm áp và ngọt ngào đến không ngờ khiến cho Dra lầm tưởng rằng Her vẫn còn sống. nếu như Her không khẽ đẩy cậu ra thì có lẽ Dra đã cứ hôn cô hoài như thế. mỉm cười nhẹ nhàng, Her trông như 1 thiên thần , cô nói:

- Dra , em có chuyện muốn nói với anh – cô kéo nhẹ cậu ngồi xuống xái ghế xanh dài mà trước đây 2 giây nó chưa hề tồn tại.

- anh yêu em nhiều lắm, làm ơn đừng rời bỏ anh - Dra van nài, cậu rất sợ Her bỏ cậu đi 1 lần nữa. nếu đây là mơ thì cậu sẳng sàng chìm trong giấc ngủ mãi mãi.

- Anh yêu em thiệt không? – Her mỉm cười nhẹ, hỏi.

- Anh yêu em chưa bao giờ một lần, yêu em vì chỉ biết đó là em .- Dra nhìn sâu vào mắt Her.

- Thế anh có bằng lòng đi theo em không? - Her vuốt nhẹ gương mặt Dra .

- Anh sẽ ở bên em bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. làm ơn đừng rời xa anh - Dra lúc này dường như muốn bật khóc.

- vậy anh hãy nhắm mắt lại nhé. em sẽ không bao giờ xa anh đâu. chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau - Her nhìn Dra trìu mến.

- nhưng anh … - nước mắt Dra trào ra , cậu biết rằng Her sẽ xa cậu mãi mãi nếu cậu nhắm mắt nhưng Her đã đặt ngón tay lên môi Dra

- anh tin em không ? hãy nhắm mắt lại - Her nhẹ nhàng nói

- làm ơn đừng rời xa anh - Dra đau khổ nhưng vẫn khép hờ đôi mắt. cậu bé cứ rơi, rơi mãi, không gian bao phủ 1 màu đen tối. không còn Her, cuộc đời cậu không còn màu xanh.

…………..- Dra ! – Her khẽ cựa mình khiến cho Dra chợt tỉnh giấc

- Her ! em còn sống. em còn sống . - Dra sung sướng ôm chặt Her vào lòng. vậy là lời hứa của Her không phải chỉ là giấc mơ.

- Làm sao em bỏ anh được. em đã hứa là sẽ dõi bước theo anh mà - Her cười nhẹ trên đôi môi nhợt nhạt.

- Mau đưa Her vào bệnh thất lẹ đi, ngồi đó làm gì - Harry từ đâu chạy tới, hãi hùng nhìn mọi vật

……………………..

1 ngày sau , tại bệnh thất

- Granger! tốt hơn trò nên nằm xuống , trông trò vẫn chưa khoẻ đấy. – giáo sư McG vừa bước vào thăm Her.

- Dạ. con khoẻ rồi thưa giáo sư - Her ngồi thẳng dậy nhưng lại bị Dra ấn xuống

- Em chưa khoẻ đâu. nằm xuống đi.- Dra nói nhẹ nhàng nhưng.. Her biết nếu cô nàng không ngoan ngoãn nghe lời thì.. hậu quả khó lường.

- Con có muốn biết ai lại ếm bùa con không? – gs hết nhìn Her rồi lại nhìn Dra.

- Pansy Parkinson phải không ạ? Con nghĩ chẳng có ai ngoài cô cả - Dra trả lời, cơn tức giận lại dâng trào. – ( hên cho cô ta là mình chưa gập cô ả, chứ nếu mà để cho mình gập là cô ả chết không chớp mắt rồi ) - Dra nghĩ thầm

- Đúng vậy. – gs gật đầu nhẹ nhàng – nhưng trò ấychết rồi.

- Sao ạ? - cả Her và Dra đều ngạc nhiên.

- Ta tìm thấy cái này trong phòng của trò ấy. – gs chìa quyển sach cổ trước mặt Her.

Cuốn sách mang tên : Những LờI Nguyền Cổ Xưa Dành Cho Tình yêu Bị Từ Chối

Lời nguyền MeralfGoung
Đây là lời nguyền cổ xưa nhất và khó dùng nhất trong mọi lời nguyền. chỉ có phù thuỷ cấp cao mới có thể dùng nó theo í muốn. lưu ý nếu tình yêu của bạn không chân thành và chỉ toàn dối trá thì không nên thử phép thuật này vì nó có nguy cơ dẫn đến tử vong.
( nội dung trang sách được gấp dấu )

- vậy ra đó là lời nguyền mà Parkinson đã ếm con sao? - Her thắc mắc, trầm tư suy nghĩ. - vậy tại sao con vẫn sống mà cô ấy lại chết?

- chắc trò không biết rằng không có 1 phép thuật hùng mạnh nào có thể chia cách 1 tình yêu trong sáng và chân thành. chính sự chân thành đã bảo vệ trò trước mọi phép thuật .

- vậy là con sống và cô ấy chết vì đã ếm bùa lầm thời điểm - Her cay đắng nói.

- không hẳn thế. có lẽ con cũng đã chết vì cái này ( gs chìa ra trước mặt Her 1 hình nhân bằng rơm bị gim kim khắp mình) nhưng 1 lần nữa con lại thoát chết. và đó là điều ta không thể hiểu. – gs nhìn Her

- do cô ta không cắm đúng 1 cây kim - Dra chợt nói , cậu đã từng nhìn thấy Pansy ngồi cắm kim vào cái hình nộm ấy nhưng lại bị Zacharias giựt. chắc cắm sai lúc ấy.

- ừ! Có lẽ thế. mà cũng có thể cô ta bỏ qua dòng cuối của trang sách. - Her thở dài nhìn hình nộm rồi tới quyển sách.

- Thôi ta về. trò ráng nghỉ ngơi nhé. kì thi Pháp Thuật Tận Sức sắp đến rồi đó – gs vỗ nhẹ vào tay Her rồi bước ra.

- Này nhóc! cố ăn nhiều ngủ kĩ nghe chưa. đừng để anh cõng vô đây lần nào nữa biết chưa. nhóc nặng lắm á - Dra nhéo má Her, chọc.

- Cái gì. ông già kia! nhéo má biết tui bị biếng ăn không hả. - Her chống nạnh.

- Anh không bao giờ muốn em rời xa anh thêm 1 lần nào nữa dù chỉ 1 giây. em biết không. - Dra ghé sát môi mình vào đôi môi của H…………………….

trở lại với Pansy vào cái đêm Pansy chết.

- MeralfGoung ! - tiếng cô bé thét lên như muốn xé toạc màn đêm lạnh giá.

vậy là xong. anh Dra giờ đây sẽ là của ta. xin lỗi Hermione Granger. thứ gì ta không có được thì người khác cũng đừng hòng có. - Pansy nghĩ trong đầu sung sướng cười đắc thắng.

1 tia sáng bật ngược lại , trúng thẳng vào ngực. mọi thứ dường như quay cuồng, chuyển động.

Ta bị cái gì thế này. sao lại như thế. làm sao mà… - Pansy hoang mang trong cơn đau đớn tột độ.

phải chăng… anh Draco. - Pansy gọi to nhưng chẳng thấy Dra trả lời.

anh Draco . em ở đây. đừng quan tâm con nhỏ đó nữa, hãy đến bên em - những tiếng nói của Pansy thoát ra nhưng không thành tiếng. bị cơn đau quật ngã, Pansy lăn đùng xuống đất.

sao thế này. chân tay ta sao lại thế này – bàn tay Pansy lúc này cứng đờ, tím ngắt, trên người cô lúc này chỉ còn cái đầu và khối óc hoạt động.

mình sắp chết ư. không. không thể. mình nguyền rủa Granger mà. - những mạch máu bắt đầu vỡ tung trong người Pansy.
thật chua xót khi đến lúc chết vẫn chỉ có 1 mình ta. cả năm qua mọi việc mình làm là vô nghĩa sao. - Pansy cay đắng nghĩ rồi lịm dần mái tóc đen dài buông xả tung bay theo chiều gió.
Pansy chết. 1 cái chết vô nghĩa. 1 cái chết mà chính nó cũng chẵng hiễu lí do tại sao. phải chăng tình yêu mù quáng và ích kỉ đã cướp đi tương lai tươi đẹp của 1 người con gái trẻ giàu tham vọng.?
…………………er sau khi thì thầm vào tai cô bé.