Bây giờ thì tôi đã cảm nhận được hơi lạnh hiu hiu, quạnh quẽ khi đông về. Thời gian trôi qua nhanh quá và chưa bao giờ nó dừng lại, chờ đợi 1 ai. Thế là đã vào lớp 11. Lòng tôi nao nao. Lá bàng ngoài sân đang đỏ dần và rụng xuống. Tôi nhận ra cây cối như chết lặng trong sự im ắng, lạnh giá rồi bỗng đâu chợt ào ào nổi dậy bằng trận gió bấc buốt da buốt thịt, buốt cả nhành cây. Gió đông lạnh nhưng lòng tôi ấm áp vì hình như những kỉ niệm xa xưa nhất chỉ thực sự trỗi dậy mạnh mẽ vào thời điểm khác nghiệt nhất. Nhờ có gió đông mà bước chân người muốn về nhà nhanh hơn để sum họp với gia đình, để được ngồi bên mâm cơm quây quần. Bạn bè có thể nắm tay nhau chặt hơn. Mùa đông chỉ buồn nếu lòng ta buồn, đông chỉ lạnh nếu lòng ta lạnh. khi đông về hãy luôn nghĩ tới những gì đẹp nhất bạn nhé!

Ngoài kia gió vẫn thổi...