Em không thích sự ồn ào. Nhiều lúc buồn, một mình ngồi bên của sổ. Cũng có thể là khóc, hoặc là nhìn là rơi ngoài sân. Những lúc như thế, cảm xúc trong lòng rất nhiều nhưng em lại không thể viết nó ra được. Không hiểu tại sao. Ghét sự ồn ào, em chẳng hiểu sao mình lại ghét nó nữa. Em vẫn thích được ngồi bên cửa sổ, nghĩ đến những điều tốt đẹp...
Cảm ơn chị đã cho em cảm nhận được thêm về cuộc sống này...
Tôi chọn cho mình những phút giây nhỏ bé để thấy mình còn được nhìn lại chính mình .
Những lúc ngồi bên cửa sổ chính là những lúc em là chính mình. Có thể thoải mái khóc và nghĩ ngơi. Có thể là nghĩ vẩn vơ nhưng cũng có thể là nghĩ đến ngày mai, đến tương lai của cái con bé tên là Vân...
Tôi vẫn thế , dần trưởng thành và nhận ra cuộc sống thật khó khăn, nhận ra mình không mạnh mẽ như mình tưởng , nhận ra đến 1 ngày mình sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình , nhận ra rằng không có ai có thể đi theo mình mãi, nhận ra rằng hạnh phúc cho đi là hạnh phúc tồn tại mãi mãi ...và nhận ra rằng tôi thật đơn độc giữa dòng đời muôn ngả ...
Có những người bề ngoài tuy mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu đuối, rất cần được che chở, yêu thương...
Nhưng không ai có thể lựa chọn cho thời gian ngừng lại
Thời gian trôi rất nhanh. Chưa bao giờ nó dừng lại, chờ đợi một ai...




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu