Trích dẫn Gửi bởi chichi_le Xem bài viết
dài quá.ngại đọc.
đọc vài dòng cuối thấy có vẻ hay hay giống truyện trinh thám
đây là câu truyện hay
nhưng hôk phải là truyện trinh thám đâu chỵ ạ
nếu kiên nhẫn đọc hết chỵ sẽ thấy đây là 1 câu chuyện rất cảm động về tình cha con
<dù không phải là ruột thịt gì>
hơn nữa là tình yêu đứa con của 1 người ra tù <1 chuyển trại nhiều lần và chiến đấu để bảo toàn cho cái lỗ đít của hắn > tình cờ gặp gỡ qua lần đi thăm mộ người bạn cũ

.
Thằng bé thần người ra chờ đợi. Cặp môi run run. Rồi bật khóc. Tiếng khóc tức tưởi bị ém tận trong cổ họng. Nó xoè bàn tay nóng hầm hập ôm đầu hắn, sờ khắp bên má, vuốt xuống cằm và lùa vào mớ tóc dày cợp, rối bung. Người nó run quằn lên trong tiếng khóc bị kìm nén. Những giọt nước mắt nóng hổi tưới đẫm má hắn
.
-Những ngày đầu khi Việt mất, Tomek chẳng chịu ăn, cứ khóc ngằn ngặt gọi "bố ơi!" và hỏi bố bao giờ bố về? Tôi biết nói sao với thằng bé hả anh?... Con khóc, mẹ cũng khóc theo… Khổ nhất là ban đêm, nó cứ bắt tôi "ru à ơi". Mà tôi đâu có biết ru bài hát Việt nào? Nó khóc lả đi tới khi kiệt sức. Trong giấc ngủ, thỉnh thoảng lại thổn thức gọi "bố ơi!"… Kể từ đó, thằng bé thường ngồi lặng hàng giờ bên khung cửa sổ, nhìn xuống đường, nơi ngày xưa Việt hay đỗ xe mỗi lần đi xa về. Nó lặng lẽ như một cái bóng. Ngay cả khi tôi hỏi và dỗ dành nó chỉ gật hay lắc đầu. Đến nỗi, những ngày đầu tới trường, các cô giáo tưởng nó câm. Giờ tan học, trong khi các bạn nô đùa ngoài sân, Tomek vẫn một mình thừ thẫn bên gốc sồi già, nhìn theo những đứa trẻ được bố đến đón… Đêm đến, nó ôm ảnh Việt vào lòng, thầm thì gọi: "Bố ơi! Bố ru à ơi đi!" cho tới khi thiếp đi


Mong là kết thúc có hậu cho bố con họ

@ shevchenbe90 kể mà anh cắt bỏ vài đoạn giữa Marta và hắn thỳ chắc là hay hơn