những gì đã qua sao cứ phải nói lời "tạm biệt"? những gì đã qua sao cứ phải nói lời chia tay.
sao không coi tất cả những gì đã qua là một điều nhắc nhở cho bước chân ta vững chãi những bước tiếp theo.
khi chân mỏi ngắm nhìn chặng đường đã qua sẽ có gì đó thôi thúc ta bước tiếp chăng.bởi những gì đã qua khiến ta cảm thấy vậy là chưa đủ để ta dừng lại.tất cả còn đang đợi ta ở phía trước.
những hoài niệm đẹp sẽ là khoảng lặng trong tâm hồn ta.ở nơi đó,kí ức đó, con người đó cho ta niềm tin vào cuộc sống,hơi ấm của lòng nhiệt huyết,của tuổi trẻ,của sức sống trẻ.vậy tại sao phải nói lời từ giã với nó.mọi thứ qua đi không có nghĩa là kết thúc.nó chỉ giúp ta trưởng thành hơn.có đôi khi vấp ngã lại là điều cần thiết rèn luyện ta trong cuộc sống khó khăn này.
phải chăng phẳng lặng yên bình quá sẽ không còn là cuộc sống nữa chăng.
phải chăng ngóng chờ kí ức qua đi sẽ không còn khoảng lặng của tâm hồn chăng
và phải chăng ngóng chờ hạnh phúc đến không bằng việc kiếm tìm hạnh phúc
sự nỗ lực sẽ được đền đáp xứng đáng với những ai khao khát kiếm tìm hạnh phúc



trên đời này không có gì là không làm được,chỉ sợ mình không muốn làm thôi



cuộc sống có rất nhiều điều tươi đẹp,nếu chỉ biết dừng chân lại nuối tiếc về những gì đã qua thì thật sự rất lãng phí thời gian.hãy để bữa tiệc qua đi cho niềm vui mới gõ cửa cuộc sống của mình.một niềm vui mà chưa từng biết đến.làm thế nào cho trái tim đừng khép cửa chứ đừng làm gì để nó đóng cửa mãi mãi.
những kỉ niệm thân thương,những căn phòng học in dấu bao kỉ niệm không bao giờ rời xa chúng ta.chúng vẫn nằm trong tâm khảm,trong kí ức của mỗi người,để những ngày hẹn gặp nhau,sự hội ngộ gặp mặt sẽ đưa những con người của quá khứ của hiện tại của tương lai xích lại gần nhau hơn.
đừng nói lời chia tay với bất kì ai,hãy nâng niu những gì đã qua.hãy đem nụ cười ánh mắt niềm yêu thương đến với nhau để kí ức mãi luôn tồn tại.đừng vội rơi nước mắt vì xa nhau,xa mái trường,xa nhau vì tết đến xuân về,hãy mỉm cười chúc phúc cho nhau,đem cho nhau hơi ấm từ ngàn dặm để biết rằng còn nghĩ và nhớ tới nhau.

bạn bè muôn phương tìm kiếm được
không bằng một phút tri kỉ thân
bạn bè muôn phương tìm kiếm được
không bằng hoài niệm thủa đôi mươi


hãy giữ cho mình những phút giây đẹp nhất để khi nhìn lại hai tiếng chia tay không bao giờ cất lên.bởi trong tâm mình vẫn đó,kỉ niệm kí ức vẫn còn đó.



lòng người sẽ ấm khi trái tim họ luôn tin vào ngày mai,vào những người bạn bên cạnh,vào bản thân mình và vào cuộc sống.chỉ khi tin và hiểu tất cả những gì mình làm sẽ trở nên ý nghĩa hơn.sẽ không bao giờ anh xa em,anh xa em, tôi xa bạn,và tất cả mọi người sẽ không phải nói lời xa nhau.chỉ là đang sống ở những phương trời khác nhau.

ánh bình minh kia tôi vẫn ngắm cùng anh
vẫn hướng về nhau dù cách xa nghìn trùng
tôi và anh hoài niệm và hiện tại
chẳng xa rời vì còn nghĩ về nhau


đừng bao giờ nuối tiếc mà hãy tập làm quen với hiện tại,dù thực tế không như ta mong muốn.
chúc tình bạn.tình yêu của các bạn bền mãi cùng với thời gian