Đọc bài này xong mà sởn cả gai ốc. Không ngờ con ng` ngày nay nghi kị lắm đến thế. Rỗi rãi ngồi viết chơi
Đoạn này thừa sức là không chính xác, và lí lẽ cũng chả có j` thuyết phục. Như ta đã biết, lối viết văn xưa của người Trung Hoa chú trọng tới việc tả ước lệ, không thể nào chi tiết như ngày nay mình tả được. Mà có lẽ tác giả cũng cố tình bỏ qua cái đoạn giới thiệu về Triệu Vân: Mày rậm mắt to, mình cao bảy thước, uy phong lẫm liệt. Có lẽ ít cô gái nào cao đến bảy thước(gần 1m9)
Củ chuối hơn là cái lí lẽ thứ hai. Ai yêu cầu 1 ông tướng phải có râu? Ngay như trong Tam Quốc, có một vị cũng chả thấy vuốt râu bao h, đó là Mã Siêu. Chả nhẽ Mã Siêu cũng là gái giả traiMà theo như sử gia Trần Thọ, cũng như tác giả La Quán Trung, cũng như nhiều câu truyện khác về nhân vật Mã Siêu, ông này còn ăn mặc diêm dúa, người khác gọi là "Cẩm Mã Siêu". Ông này mà là con gái, nghe còn có lý hơn
Ở phương tây cũng có một ông tướng "không râu", mà lại càng giống con gái, đó là Napoléon. Sao chả thấy ai nghi ngờ Napoléon là con gái
Phải nói người nào viết đoạn này ngây thơ đến mức dễ thươngLàm gì có ai chứng kiến được cảnh Triệu Vân xông pha trong đám quân trăm vạn cứu thiếu chủ, mà lại còn dỏng tai nghe xem ông trời con họ Lưu kia có khóc lóc gì không. Lời kể lại cũng chỉ là lời đồn, bằng chứng chả có j` gọi là đáng tin cậy cả
Mà cái đoạn "tính nữ luôn có sẵn trong Triệu Vân trỗi dậy" nghe mà dựng tóc gáy. Chẳng nhẽ đàn ông con trai thấy một đứa trẻ bị quân giặc vây chực giết thì ai cũng bỏ của chạy lấy người, lo cho thân mình trước hay sao
Câu này thì đúng là Lưu Bị muốn lấy lòng Triệu Vân nên làm thế (mình ghét Lưu Bị cũng vì chi tiết này", nhưng đưa nó ra để làm bằng chứng để chứng minh Triệu Vân là phụ nữ thì chả có j` là thuyết phục. Cái này có lẽ kiểu hơi giống như nói với A Đẩu là "Tao có bà Triệu Vân rồi, đẻ con có khi còn giỏi gấp vạn mày". Vô lý đùng đoàng. Lưu Bị nói như thế cốt để thu phục Triệu Vân, chả có bằng chứng j` chứng tỏ Lưu Bị biết thừa Triệu Vân là đàn bà cả
Câu này lại càngTa đều biết rằng Lưu Bị là dòng giống hoàng tộc của nhà Hán, lại là người có đạo đức, và luôn thể hiện mình có đạo đức. Thế mà ông ta lại ngang nhiên cầm tay một "cô gái" "chưa chồng" (
) nói lời thề thốt. Vô lý. Cái này giống như là Rô mê ô với lại Jú lì ét hơn
có lẽ người viết hơi bị ảnh hưởng của văn hoá phương Tây nên mới nghĩ thế
Với lại, đây lại là câu chuyện đã được kể lại, thêm thắt không ít các chi tiết, làm sao mà chính xác là "Lưu Bị cầm tay Triệu Vân thề non hẹn bể" được
Bằng chứng không xác thực
Trong chuyện làm j` có nhắc đến việc Triệu Vân "ở vậy suốt đời". Chỉ là La Quán Trung, cũng như Trần Thọ không hề đả động tới việc Triệu Vân, và cũng chả hề nhắc tới các bà thê thiếp của Triệu Vân. Như vậy thì không thể khẳng định Triệu Vân hoàn toàn không lấy vợ được. Trong số các nhân vật của Tam Quốc mà tác giả không nhắc tới vợ con, có lẽ còn rất nhiều. Chả nhẽ bọn họ ai cũng không có vợ. Mà giả sử ông ta có không chịu lấy vợ thì đã làm sao? Nam nhi thì phải tung hoành bốn phương, để ý j` đến ba cái chuyện nhi nữ tầm thườngHơn nữa, trong truyện Tam Quốc, tác giả La Quán Trung hầu như chẳng bao giờ nhắc đến vợ con của các vị tướng. Họ đều là những người không màng thê tử, liều chết vì chủ tướng. Nhưng nói thế không có nghĩa là họ không có vợ con
Lưu Bị giao trách nhiệm bảo vệ gia đình mình cho Triệu Vân là vì Triệu Vân là người có tính ôn hoà, lại cẩn thận, biết tính trước, tính sau, không thô lỗ như Trương Phi, không nóng nảy, kiêu căng như Quan Vũ, dễ hỏng việc. Triệu Vân lại rất tôn trọng những người lắm mưu nhiều kế, thường nghe theo kế sách của họ. Do đó, giao cho Triệu Vân là an toàn nhất. Giả sử như rơi vào tay Trương Phi, ông nóng tính này bị nhử là trúng bẫy ngay, còn j` là an toàn
Câu này mà nói ra được thì phảitác giả mấy cái
Triệu Vân tung hoành trăm trận, trải qua biết bao nhiêu trận mạc, một người, một ngựa, một ngọn thương coi trăm vạn quân Tào như cỏ rác, rồi khi đã già, lại còn vụ bảy tướng một tay khua sạch nhẵn. Ngoài ra còn vô số các chiến công khác không thể kể hết, và chắc chắn sử gia Trần Thọ cũng như tác giả La Quán Trung không nhắc đến. Thế mà chỉ dựa vào vài tình tiết trong truyện viết ra được câu này.
![]()
![]()
![]()
![]()
Trong suốt cuộc đời làm tướng của Triệu Vân hầu như chỉ làm tướng quân hộ vệ, bảo vệ cho Lưu Bị và gia đình ông ta.
Mình nể nhất câu này, cứ như tác giả tường tận đến từng trận đánh, biết rõ đến từng vết thương trên người Triệu Vân vậy.
Nên nhớ là Triệu Vân từng được phong chức Hổ Oai tướng quân. Trong sử Tàu, người ta chép: chức này có thể cầm tới hơn 50 vạn quân, có thể tự mình ứng biến trong chiến trường, gần như là một tổng tư lệnh thực sự. Không có lí j` mà lại bảo Triệu Vân không được trọng dụng cả. Có lẽ người viết cũng chưa tìm hiểu kĩ về các chức danh tướng quân của nhà Hán
Câu này người ta gọi là "suy từ bụng ta ra bụng người"thật vãi... một số thứ...
Nhan Lương, Văn Sú, Lã Bố chẳng qua chỉ là một lũ hữu dũng vô mưu, so làm sao được với Triệu Vân?
Người ta nói, trên mặt Triệu Vân hiện ra bảy loại kì tướng, là người vang danh trên chiến trường, cả đời không bị một vết thương. Một tướng giỏi như thế, làm sao mà không tiếc? Lại nhớ đến chuyện có lần Quan Vũ cũng bị Tào Tháo vây bắt, rồi buộc phải đi theo Tào Tháo (trên danh nghĩa theo nhà Hán) một thời gian. Chả nhẽ lúc đó Tào Tháo cũng "say đắm sắc đẹp" của Quan Công
Nên nhớ rằng, Tào Tháo là một tay lão luyện, lão ta chả tiếc gì một đứa con gái, dù cho nó đẹp đến như thế nào.
Câu này mới thậtAi dám bảo Quan Vũ là khiêm tốn. Đọc cả quyển truyện, không biết ai có đủ can đảm như tác giả này, dám nói Quan Vũ là "khiêm tốn" hay không
Đến cả những người mới chỉ đọc tác phẩm Tam Quốc Chí lần đầu cũng thừa biết, Quan Vũ không hề khiêm tốn chút nào, đây chính là nhược điểm của ông. Nếu như Quan Vũ khiêm tốn, ông đã cho con gái mình kết duyên với Đông Ngô, thì kết cục chắc cũng không đáng buồn đến như thế. Quan Vũ nói rằng, mình không được dũng mãnh như Trương Phi, chẳng qua là muốn đề cao Trương Phi trước mặt Tào Tháo, muốn Tào Tháo biết rằng, phe Lưu Bị còn nhiều người tài, không dễ đụng vào đâu. Và kết quả là sau này, Trương Phi chỉ cần hò hét bên cầu Trường Bản mà đuổi lui quân Tào. Thực ra quân Tào không sợ Trương Phi, mà chính là sợ những lời nói của Quan Vũ đó. Rõ ràng Quan Vũ chém Nhan Lương, Văn Sú chỉ trong nháy mắt, uy vũ như thần, mà Trương Phi lại còn hơn thế, thì quân Tào đồng chí nào chả sợ vỡ mật khi đối đầu với Trương Phi
Càng về cuối càng nhảm. Không hiểu sao tác giả cứ thích suy diễn theo ý nghĩ của bản thân mình mà không hề để ý đến hoàn cảnh lịch sử như thế này. Nói được ra câu này thì phải khẳng định, tác giả có một trí tưởng tượng phi thường. Chỉ tiếc rằng cái trí tưởng tượng này không phục vụ những điều tốt đẹp, mà chỉ toàn đi bới móc các chi tiết, cố tìm cho ra một bằng chứng biện minh cho lý lẽ của mình. Nếu đã biết là không ai đối chứng, sao lại còn cố mà bịa ra cho theo ý mình như thế này. Quá sức vớ vẩn. Nếu như Triệu Vân là phụ nữ, và thực sự muốn giết My phu nhân, thì thiếu j` cách sát hại. Ngày đó, Lưu Bị đang còn phải lưu lạc chán chê, bị quân của các sứ quân khác đuổi dài dài, lúc nào cũng phải lo bỏ chạy. Sao "bà" Triệu Vân không thừa lúc loạn lạc mà cho My phu nhân một nhát, thế có nhanh hơn không? với lại, nếu như "bà" Triệu Vân giả trai, mà đến mức gây ra ghen ghét giữa các vị phu nhân của Lưu Bị, thì nói thẳng ra, cái vụ giả trai này đã chả phải là nghi ngờ, mà đã được sử sách ghi chép lại từ lâu rồi
Triệu Vân lo chuyện của gia đình Lưu Bị lúc nào? Triệu Vân không hề can dự đến Lưu Bị và bầu đoàn thê tử của ông ta, mà chỉ lo cho sự an nguy của họ, nhiều khi vì lo quá mà tự ý mình làm trước, không đợi lệnh. Đó không phải là can dự vào chuyện gia đình Lưu Bị. Nói như thế này là quá nhảm. Nếu như Triệu Vân có được mối quan hệ tốt với Lưu Bị như tác giả nói, thì đối với những người đi theo Lưu Bị, chẳng nhẽ không ai biết được Triệu Vân là gái hay sao.
Tác giả chả hiểu j` về cái vụ đưa túi gấm này cả. Đây gần như đã là một nguyên tắc trong việc đưa mật thư. Nếu như không làm như vậy có thể khiến cho những kẻ xung quanh chú ý. Ai dám chắc được là quân mình không hề có gián điệp? Nếu như đọc một số truyện khác của Tàu, sẽ gặp rất nhiều câu chuyện tương tự như thế này. Tất cả đều là những câu chuyện lưu truyền, người đời sau có thêm thắt vào, cũng khó mà phát hiện được ra
Lạy thêm tác giả mấy cái![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Nói được đến thế này thì
Thế sao trong suốt lúc chung sống với "bà" Triệu Vân, Triệu phu nhân không tự tử chết quách đi, mà còn đợi đến khi Triệu Vân chết rồi, cảm xúc nó mới dâng trào, mới không nhịn nổi, quyết định "commit suicide" chắcNếu thế thì phải lý giải là" tình nghĩa giữa hai người thân thiết hơn cả chị em, đến mức sau khi Triệu Vân qua đời, Triệu phu nhân cũng quyên sinh để đi theo" thì nghe còn có lý hơn.
Nói tóm lại, đây là một bài viết hết sức nhảm nhí, không hề có chút bằng chứng xác thực. Nói thẳng ra là việc phân biệt con trai - con gái không hề khó, kể cả thời nay hay thời xưa. Nếu các bạn chú ý, ở cổ của con trai có một bộ phận lồi lên rất rõ, người ta gọi là yết hầu, mà không có ở các bạn nữ. Dù cải trang một bạn nữ như thế nào cũng không thể có một cái yết hầu tự nhiên như ở các bạn nam. Vì nếu đắp thêm vào, thì khi nói sẽ lộ ra ngay. Người xưa đã biết cái này từ lâu, nó được nói đến trong nhiều sách về nhân tướng học.





(gần 1m9)
Mà theo như sử gia Trần Thọ, cũng như tác giả La Quán Trung, cũng như nhiều câu truyện khác về nhân vật Mã Siêu, ông này còn ăn mặc diêm dúa, người khác gọi là "Cẩm Mã Siêu". Ông này mà là con gái, nghe còn có lý hơn
Làm gì có ai chứng kiến được cảnh Triệu Vân xông pha trong đám quân trăm vạn cứu thiếu chủ, mà lại còn dỏng tai nghe xem ông trời con họ Lưu kia có khóc lóc gì không. Lời kể lại cũng chỉ là lời đồn, bằng chứng chả có j` gọi là đáng tin cậy cả 
) nói lời thề thốt. Vô lý. Cái này giống như là Rô mê ô với lại Jú lì ét hơn
tác giả mấy cái
Triệu Vân tung hoành trăm trận, trải qua biết bao nhiêu trận mạc, một người, một ngựa, một ngọn thương coi trăm vạn quân Tào như cỏ rác, rồi khi đã già, lại còn vụ bảy tướng một tay khua sạch nhẵn. Ngoài ra còn vô số các chiến công khác không thể kể hết, và chắc chắn sử gia Trần Thọ cũng như tác giả La Quán Trung không nhắc đến. Thế mà chỉ dựa vào vài tình tiết trong truyện viết ra được câu này.
thật vãi... một số thứ... 

Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu