Ừ nhỉ, 4r của mình!
Đăng kí tham gia 4r vào dạng khá sớm. Nhưng không hoạt động gì nhiều. Cái nick gần như mốc meo. TRong suy nghĩ của một đứa rất ngông và vênh hồi đấy, mấy cái chuyện diễn đàn trên mạng nó cứ nhảm nhí thế nào ấy (). Hay thật...
Rồi, tháng 5 - nắng, mệt, bao chuyện xảy ra. Không hiểu cảm xúc dồn nén, mắt mũi kèm nhèm thế nào mà viết 1 bài về B7 thân yêu. Hôm sau, thấy được đưa lên homepage, sướng đến mất ngủ...Ừ, chỉ cần là những cảm xúc chân thành, thì lúc nào cũng được đón nhận và trân trọng mà...
Rồi, nó có thói quen viết những suy nghĩ, tình cảm của mình lên 4r. Đơn giản chỉ là muốn trải lòng, để làm nhẹ nhõm bớt đi cho cái đầu vốn chất chứa quá nhiều suy tư. Và rồi, nó được chia sẻ, bởi những người không quen. Thấy vui vui, vì mình đã được lắng nghe trong một cộng đồng ảo!
4r mang đến cho nó một người anh, 1 chị dâu, không ít những đứa em. Cuộc sống thật kì lạ. Người ta có thể tin nhau, sẵn sàng chia sẻ cho nhau những chuyện tưởng như là bí mật, dù thời gian quen biết chưa lâu và sự gặp gỡ thật tình cờ. Những tình cảm đó khiến nó vững tin hơn vào những điều tốt đẹp trên đời, vào cái gọi là "không gian ảo" - nơi mà không ít lần, nó được nghe những lời cảnh báo về bao nhiêu cám dỗ, lừa lọc.
Thật khó để lí giải mối liên hệ của nó với 4r. Chỉ biết rằng, đó là trang đầu tiên nó vào khi online, như một thói quen vô thức. Bây giờ, nó không viết nhiều nữa. Nó thích nhìn mọi người chuyện trò hơn...
4r - đơn giản là nơi nó có thêm những người bạn, người thân, nơi không bao giờ từ chối nó. Nơi mà nó có thể tìm thấy những bức ảnh, những kỉ niệm về một thời áo trắng luôn khắc khoải trong nỗi nhớ, trong những giấc mơ...Nơi nó biết: Mình hoàn toàn xứng đáng được yêu thương!



). Hay thật...
Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu