Có bao giờ bạn viết nỗi đau lên cát và tin rằng,sóng dạt vào bờ,sẽ cuốn tất cả về khơi xa? Có bao giờ 1 mình trước biển mùa đông,bạn nghe thấy tim mình thôi ko còn thổn thức???
a học trên tôi 2 khoá,gặp gỡ tình cờ rồi trở thành người yêu.hạnh phúc trong tay tôi và anh chìm đắm tưởng rằng là mãi mãi,nhưng cuộc sống không nói trước được điều gì.
a ra trường rồi anh đi làm, một công việc ổn định với mức lương cao. Những mối quan hệ mới cứ cuốn anh vào dòng xoáy bất tận. Những cuộc hẹn ít dần đi. Em bắt đầu lo sợ một ngày nào đó, anh sẽ rời xa em mãi mãi. Đôi lần chúng mình cãi vã nhau vì những chuyện không đâu. Anh của em cứ ngày một xa dần, xa dần...
trong tôi nỗi lo sợ chen lấn.có phải chăng nỗi sợ đó là viển vông.chúng tôi cứ xa dần xa dần.thậm chí đôi lúc tôi cảm thấy anh nói chuyện với đồng nghiệp,chia sẻ với bạn bè còn nhiều hơn một người yêu như tôi.những cuộc cãi vã vì chuyện không đâu cứ thế diễn ra,mệt mỏi ê chề xuất hiện.thậm chí cáu gắt tìm đến với nhau thường xuyên hơn.to tiếng và nét mặt khó chịu cũng xuất hiện nhiều hơn.phải chăng yêu nhau lâu là vây?
giờ anh đã có công việc,có chỗ đứng trong xã hội.những buổi tụ tập bạn bè cùng lang thang dạo phố không còn.những trưa hè nắng ghắt bên cốc trà đá nơi cổng trường không còn níu chân a.....tôi vẫn còn đi học.
a đang bận làm.
anh đang đi với sếp
mai a phải đi công tác.
a cũng chưa biết được,a đang bận
chỉ còn nét mặt mệt mỏi,những phút giây bên nhau thật nặng nề.cái hẹn ra trường làm đám cưới sao xa lạ u ám.
những tin nhắn vu vơ.những câu hỏi thông lệ.cảm giác mọi thứ đang mờ nhạt nguội lạnh.
tôi vẫn còn đi học.vẫn ngồi ghế nhà trường.thế giới của tôi không toan tính không lo âu.than vãn mệt mỏi của tôi không chút vướng bận công việc.
còn anh?đâu còn nét mặt vồn vã mỗi khi được gặp tôi của thủa ban đầu.đâu còn nụ cười tươi mới len lỏi nắng mai của những sáng tôi dậy trễ làm anh đứng chờ lâu.
mọi thứ khác dần trong cuộc sống của chúng tôi.con đường phía trước còn dài mà giữa chúng tôi bắt đầu rạn nứt.những câu nói làm tổn thương tôi.?những lời nói những âm hưởng mà lẽ ra không bao giờ tôi nghe thấy lại cứ thế vang lên.
liệu con đường trước mặt tôi có còn thấy anh chung vai bước tiếp.cánh cửa hôn nhân có hé mở đón chúng tôi???



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu