Anh ! bỗng nhiên hôm nay em thèm đc tâm sự với anh , em thèm được trút ra tất cả nỗi niềm mà từng ngày trôi qua em đã dìm nó vào tận cùng vực sâu tăm tối trong lòng em....mỗi ngày trôi qua là 1 sự chờ đợi trong lạnh lẽo cô độc nơi căn fòng đen.....
Anh ! buổi sáng mở mắt dậy , em không còn thấy ánh bình minh nữa , nó mờ ảo , xa vời và nặng nề làm sao khi biết rằng ...1 ngày nữa lại bắt đầu ...
Buổi trưa , ánh nắng chiếu vào căn fòng vàng hoe , từng giọt nắng lấp lánh xuyên qua tấm kính pha lê , 7 màu sắc sẽ theo anh nắng rọi vào đây , em đưa tay sờ lấy nó ....em nghĩ là như thế, có lẽ vậy , nhưng chưa bao giờ em đc thấy bởi vì chẳng bao giờ em vén rèm cửa lên chào đón ánh nắng , căn fòng đã vốn dĩ im lìm với bóng tối, với sự ẩm thấp , với cái trần , cá giường , cái tủ , cái gối cái mềm lạnh lẽo , ánh nắng sưởi vào làm gì , nó sẽ ấm lên chăng ? không .....
Buổi chìêu , hoàng hôn cố len lõi trong ký ức em 1 buổi chìêu rực đỏ , em nhớ biển , nhớ da diết , nhớ bãi cát vàng , nhớ những dòng chữ viết đầy cả ra bãi cát dành cho ai .... nhớ , nhớ cái tấm hình em chụp hoàng hôn bãi biễn ...mà giờ nó chẳng còn ....nhớ lắm ....buổi chiều ơ đây sao buồn thế ...sao toàn là ký ức chông chênh , em bước ra balcon ,dõi mắt ngắm hoàng hôn ở một nơi xa xăm nào ấy ......
Buổi tối ....em bước bơ vơ chẳng biết đôi chân sẽ đưa em thân xác em về đâu , em cô đơn , lạc lõng trôi giữa dòng đời này , ngước lên nhìn trời đêm , anh ....tình yêu hư ảo ơi ! ở nơi đâu .......