Pác kể chuyện này chẳng ăn nhập gì với Top này cả .
Pác kể chuyện này chẳng ăn nhập gì với Top này cả .
"Hãy mở rộng tấm lòng của bạn với cuộc sống này, với mọi người xung quanh bạn và đừng mong đợi bạn sẽ nhận lại được gì.Hãy san sẻ tấm lòng để cuộc sống này đẹp hơn và đừng nghĩ rằng những cái gì mình đã cho đi là lớn lao mà nó chỉ là những cái gì nhỏ nhoi nhất nhẹ nhàng.chỉ để gió cuốn đi."
Địa chỉ: 05 Quang Trung - P.Ngọc Trạo - TPTH
yahoo : tinhnguyenxuthanh
website : http://www.tinhnguyenxuthanh.com/forum/index.php
phone : 094.983.6868
khiếp nghe baba kể mà con phát bùn không kể chuyện tình thì chớ ,bùn we ,heheehe con không có bà ngoại ,bà mất rùi nên con chả biết tình cảm con thế nào chỉ biết từ bé đến lớn vẫn yêu truyện tranh tất nhiên từ hồi biết com là gì hình như lớp 2 thì phải xem tivi đã mê nó rùi bi giờ thì chả dứt ra được chưa có mối tình nào chác vì 2 cái đó chán cái topic này chả có love story nào cả điên quá ah ha có rùi đấy
con bạn kể ngày xưa ,có 2 anh chị yêu nhau hình như anh chị nó thì phải đúng rùi học khác lớp người sáng người chiều thì phải ,nói chung thui cũng chả biết đâu chỉ biết bi giờ lấy nhau rùi ,sống hạnh phúc đầm ấm ,nói chung học trường mình đợi tui liên lạc với nó xong rùi buôn với bà con nghen
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
Tui cũng có 1 câu chuyện tình ở trường ĐDT, xin kể cho mọi người cùng nghe nha!!!
Hồi đầu năm tui học lớp 11,mới vào đã để ý một nàng mới vào trường,nhưng hok biết làm cách nào để có thể làm quen được,và cứ thế thời gian trôi qua mà tôi vẫn chỉ có thể nhìn nàng từ xa mà hok dám lại gần nói chuyện.Cho đến gần cuối năm,trường có tổ chức 1 cuộc thi văn nghệ,tui cũng tham gia 1 bài.Hôm đó chỉ là vòng sơ loại để các thầy cô chọn hôm sau diễn trên rạp hát Lam Sơn.Nhưng hôm đó chuyện làm cho tôi vui hok phải là chuyện tiết mục của tôi được chọn mà đột nhiên nàng ........... đã lên sân khấu tặng tôi 1 bông hoa,lúc đó hok biết mọi người ai có thể hiểu được cảm giác của tôi vui như thế nào hok nhỉ?Tôi đã nhớ mãi cái tình huống ngày hôm đó,không bao giờ tôi có thể quên được.
Nhưng có lẽ tôi và nàng không có duyên nên không thể đến được với nhau,sau đó chúng tôi cũng không nói chuyện với nhau được nhiều,có lẽ 1 phần là do tính tự ti của tôi,và 1 phần có lẽ là nàng không thích tôi!
Chuyện này cũng đã xảy ra được gần 4-5 năm rồi,bây giờ nếu chúng tôi mà gặp lại nhau có lẽ nàng chẳng còn nhớ tôi là ai cả nhưng với tôi chuyện đó bây giờ chỉ là một kỷ niệm đẹp để nhớ về một thời học trò!
Tui kể chuyện hok được hay cho lắm bởi vì ngày xưa tui học vản cũng hok được khá cho lắm!Mong mọi người thông cảm nha!!!!!!![]()
Trời hết mưa chắc chắn trời sẽ tạnh
Anh hết buồn chưa chắc đã quên em!
Em xin kể với các bác một câu chuyện tình. Bình luận nha!![]()
Quá khứ đã ngủ yên
18/12/2006
Cách đây 10 năm, tôi là cô gái xứ Mường đến từ miền núi Tây Bắc hoang dã, anh là chàng trai Tày đến từ vùng Đông bắc trù phú. Chúng tôi trao nhau tình yêu đầu đời trên giảng đường Đại học.
Năm năm, chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ những ước mơ màu hồng, những cuốn tiểu thuyết, những bức tranh, những bài thơ... và tất cả những gì có thể của một thời sinh viên sôi nổi.
Ra trường, không thể về nơi công tác mong muốn, anh trở về với núi rừng Đông bắc, tôi ở lại chốn Hà thành. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn hỏi thăm nhau qua những người bạn cũ.
Năm năm, tôi trải qua cuộc hôn nhân vội vã, không có hạnh phúc với một cô con gái nhỏ. Anh vẫn cô đơn.
Một năm nay, chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau hơn, qua điện thoại, qua online, qua email... Chúng tôi chia sẻ với nhau những vui buồn của cuộc sống, khó khăn trong công việc, ước mơ về tương lai, những dự định màu hồng... Và tất nhiên, không bao giờ nói gì về chuyện tình cảm.
Rồi anh nói với tôi là anh sẽ lập gia đình. Qua anh, tôi cảm nhận được rằng người con gái đó hoàn toàn xứng đáng với anh. Mặc dù luôn mong rằng anh sớm ổn định cuộc sống, sớm tìm được một người xứng đáng để xây dựng hạnh phúc nhưng tự nhiên tôi buồn, rất buồn. Tôi bị sốc thực sự. Cảm giác y như hồi nào anh trở về với quê hương anh. Không biết có phải do tôi hẹp hòi và ích kỷ quá không?
Song, tôi lại đau lòng hơn khi biết chuyện: người vợ sắp cưới của anh vô tình biết được mối quan hệ của chúng tôi! Qua anh kể, tôi được biết, không biết vô tình hay cố ý, cô ấy đã truy cập vào email của anh. Chuyện sẽ không có gì, bởi những bức thư chúng tôi trao đổi với nhau không có gì liên quan đến chuyện tình cảm (chúng tôi tránh nói chuyện đó) nhưng trong một lần uống rượu say, anh đã gọi tên tôi. Cô ấy đã giận anh vô cùng và yêu cầu anh cắt đứt mọi liên lạc với tôi.
Giờ đây, khi tôi ngồi viết những dòng này, tôi cũng không biết hai người họ đã làm lành với nhau chưa? Tôi không dám liên lạc với anh nữa.
Tôi chỉ muốn nhắn nhủ tới hai người đó rằng: Tôi đã rất yêu anh, anh đã rất yêu tôi. Nhưng đó là quá khứ của chúng tôi. Người vợ của anh ơi, tôi muốn em hiểu rằng: Điều quan trọng bây giờ là cả chị và em đều mong muốn cho anh ấy hạnh phúc, đừng làm khó cho anh ấy, vì hiện tại, anh ấy đang thuộc về em!
Thêm một truyện nữa nè!!!
Anh ơi! em sợ...
Khi còn yêu nhau anh thường hỏi em rằng: Em thích gì? Em trả lời: Em thích nhiều lắm. Em thích được anh nuông chiều vì em là con gái.
Em thích chúng ta đi bộ với nhau trên những con phố dài đầy nắng, gió và lá trong mùa thu. Em thích được cùng anh đi ăn những quán chè bên đường quen thuộc. Và em thích tình yêu mình thật đẹp và trong sáng…
Anh lại hỏi em: Em ước gì? Em trả lời: Em ước tình yêu mình sẽ nên duyên với nhau.
Rồi anh hỏi: Em sợ gì? Em cười buồn mà không dám trả lời.
Bây giờ chia tay rồi em mới biết được mình sợ thật nhiều cái. Anh à! Em sợ:
Như những người con gái khác em sợ trong tình yêu bị phản bội. Có thể là hôm nay bên em anh trao cho em cành hồng, những nụ hôn ngọt ngào và cả lời yêu say đắm, nhưng ngày mai bên người con gái khác rồi anh cũng sẽ như vậy.
Em sợ trong tình yêu em bị anh lừa dối. Thà là anh chia tay để em đau một lần nhưng thanh thản còn hơn đi bên em mà anh lại nhớ về ai kia.
Anh ơi! Em sợ. Em sợ bước vào tình yêu như bước vào một nhà giam mà ở trong đó tâm hồn và thể xác em bị giam chặt. Không đi chơi với anh vì hôm nay em hơi mệt, anh giận dỗi.
Không làm theo những lời anh nói, anh càng giận hơn. Đi với bạn bè mà không đi với anh, anh cũng giận nốt. Mặc dầu biết rằng cả hai đều có những khoảng trời riêng.
Anh à! Em sợ mỗi lần anh than vãn. Một tuần có 7 ngày, gặp nhau 3 ngày thì có đến 2 ngày anh than vãn cuộc sống này thật chán chường, mặc dù anh biết rằng trên đời này có thật nhiều cái để hưởng thụ và nhiều việc phải làm hơn là ngồi kêu ca hai chữ “chán đời” dù chưa làm được gì cho đời cả.
Anh biết không mỗi lần anh kêu ca là một lần em buồn mà không dám nói ra bởi từ trong lòng em niềm vui đã rất ít rồi và em biết rằng hình như niềm vui em mang lại cho anh còn ít hơn thế. Có phải bên em anh thấy tình yêu của mình thật đơn điệu tẻ nhạt?
Anh à! Em sợ người yêu mình vũ phu. Anh biết không? Những lúc anh say mềm là những lúc lý trí và lương tâm anh mất hết, anh mắng chửi em và nhỡ như em có cãi lại thì… Hỡi ôi!
Cả tuần em phải nghỉ học vì những vết thương bầm tím trên khuôn mặt. Lúc tỉnh rượu anh đến bên em và xin lỗi, nhưng anh ơi! Có dễ dàng tha thứ được không anh?
Anh ơi! Em sợ. Điều này em sợ nhất. Sợ những đòi hỏi quá đáng trong tình yêu. Đối với anh những nụ hôn và ôm ấp vẫn còn chưa đủ mà còn phải những cái hơn thế.
Em cương quyết từ chối và mong anh hiểu để giữ gìn sự trong sáng trong tình yêu thì anh nói: Em không thật lòng. Phải chăng trong tình yêu người con trai luôn muốn chiếm đoạt bằng được để rồi nếu có hậu quả gì thì lại “đánh bài chuồn”.
Thật buồn khi em thấy những người bạn gái của em bị như vậy và em muốn rằng người yêu em không phải là người như thế. Nhưng biết làm sao được vì có phải đó là bản chất của con trai?
Những sự sợ hãi kia đã làm em cách xa anh. Và có phải vì thế mà chúng ta chia tay?
trời ơi chuyền tình gì mà toàn thấy sầu à ! Có bác nào kể chuyện có hậu chút đi .Anh em dỡ bi quan vào tình yêu
ơ thằng Kim Hùng sao đợt đó tau không nhớ nhẩy. Nhưng đợt đó mi hát hay phết được giải nhì toàn thành phố rồi còn gì. bài gì mà có đoạn " ...em biết và em biết một mai anh chiến thắng trở về đôi vai gầy và đôi mắt xanh... "
hahaha người ta goi đó là dậy thì sớm về cảm xúc
eo ơi , mình mà kể lại chuyện của mình thì chắc buồn lắm
Tự tin nói lời yêu thương[/RAINBOW]
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu