Phần 2 : Arathor - Chiến tranh với bộ tộc Troll
“ 2800 năm trước Warcraft I “
Trong khi người High Elf đang chiến đấu chống lại những cuộc tấn công dữ dội của loài Trolls thì con người lại có những cuộc chiến giữa chính các bộ lạc của họ để đi đến một sự thống nhất cho loài người. Những bộ tộc ban đầu của con người tấn công lẫn nhau, cướp bóc và giành quyền cai quản những bộ tộc yếu hơn. Tuy nhiên, trong số đó vẫn có một bộ tộc nhận ra rằng loài Troll đang trở nên cực kì nguy hiểm cho sự tồn tại của họ, đó là bộ tộc Arathi. Những người của Arathi mong muốn hợp nhất tất cả những bộ tộc của con người thành một khối đoàn kết dưới sự lãnh đạo của họ, để chống lại những bầy Troll đông đảo và hung tợn.
Suốt sáu năm, những người Arathi khôn ngoan thiện chiến đã đánh thắng hết những đối thủ của mình. Sau mỗi chiến thắng, họ lại thoả thuận về sự hoà bình và công bằng với chính những kẻ bị đánh bại, bởi vậy họ đã có được lòng trung thành của những kẻ bại trận. Cuối cùng, họ đã hợp nhất được tất cả những bộ tộc của loài người thành một khối thống nhất hùng mạnh. Tin chắc rằng đã đủ sức mạnh để chống lại loài Troll và thậm chí cả những người High Elf ẩn dật trong trường hợp cần thiết, vị lãnh chúa của Arathi quyết định cho xậy dựng một pháo đài lớn ở phía Nam Lordaeron. Pháo đài – thành phố này được đặt tên là Strom, trở thành trung tâm vương quốc của người Arathi – Arathor. Vương quốc Arathor càng lớn mạnh, những nhóm người từ khắp mọi vùng của đại lục rộng lớn Lordaeron kéo về phương Nam ngày càng đông để tìm sự bảo vệ an toàn của Strom.
Liên kết với nhau dưới một ngọn cở, những bộ tộc khác nhau giờ đây cùng nhau xây dựng một nền văn minh mới, mạnh mẽ, vững chắc, lạc quan. Thoradin - vị vua của Arathor biết rằng những người High Elves huyền bí đang nằm trong vòng vây của loài Troll, nhưng ông ta quyết định không đánh đổi sự an toàn của con người để giúp đỡ những kẻ lạ mặt chưa rõ nguồn gốc. Nhiều tháng trôi qua, có những tin đồn rằng người High Elves đã bị đánh bại ở phương Bắc. Cho đến khi có những sứ giả từ Quel’Thalas tìm đến Strom thì Thoradin mới hiểu được chủng tộc Troll đáng sợ đến mức nào.
Những sứ giả đã kiệt sức của người High Elf cảnh báo với Thoradin rằng, một khi loài Troll đánh bại được hoàn toàn Quel’Thalas thì mục tiêu tiếp theo của chúng sẽ là vùng đất phương Nam của con người . Những High Elves đang ở trong tình cảnh tuyệt vọng rất cần tới lực lượng hỗ trợ của con người , nên đã vội vàng đồng ý dạy cho con người phép thuật để đổi lấy sự giúp đỡ của con người chống lại loài Troll. Thoradin tuy còn nghi ngờ về phép thuật nhưng vẫn đồng ý giúp đỡ người High Elf. Gần như ngay lập tức, những phù thuỷ ( Sorcceres )của người High Elf có mặt ở Arathor và bắt đầu hướng dẫn một nhóm người đã được lựa chọn kĩ càng những bài học đầu tiên về phép thuật.
Những High Elves phát hiện ra rằng tuy con người rất vụng về với phép thuật, nhưng họ lại có những mối quan hệ tự nhiên với nó. Một trăm người không hơn không kém dưới sự chỉ dẫn của những phù thuỷ High Elves tìm hiểu, học những bí mật cơ bản nhất về phép thuật. Khi tin rằng những pháp sư đầu tiên của loài người đã đủ khả năng cần thiết, những High Elves rời Arathor tiến về phương Bắc , theo họ là một đội quân hùng mạnh của vua Thoradin.
Liên minh con người – High Elf đụng độ với bầy Troll, lúc này đã quá mạnh ở chân đỉnh núi Alterac. Cuộc chiến kéo dài suốt nhiều ngày, nhưng đội quân thiện chiến của Arathor tỏ ra không hề mệt mỏi và không lùi bước trước bầy Troll đông hơn rất nhiều lần. Những người đứng đầu của Quel’Thalas nhận thấy đã đến lúc dùng tới phép thuật đã chuẩn bị trước của họ lên kể thù. Một trăm pháp sư của loài người cùng vô số những phù thuỷ High Elves cùng gọi những cơn mưa lửa khổng lồ, như là sự thịnh nộ của trời đất xuống bầy Troll. Những ngọn lửa đặc biệt làm mất đi khả năng tự hồi phục nhanh của loài Troll và thiêu đốt chúng cả bên trong lẫn bên ngoài.
Khi đội quân của loài Troll tan vỡ và tìm cách rút chạy, quân đội của Thoradin truy đuổi và cố gắng tiêu diệt sạch những con Troll còn sót lại. Thất bại khủng khiếp này khiến loài Troll không thể nào phục hồi được nữa, lịch sử không còn được thấy loài Troll xuất hiện như một quốc gia nữa, chúng chỉ còn những nhóm nhỏ sống chui lủi ,rải rác sâu trong rừng. Tin rằng giờ đây Quel’Thalas đã hoàn toàn được yên ổn, hoà bình, những High Elves đã tặng con người những vật làm tin, đảm bảo về lòng trung thành và tình bạn của họ với Arathor và Thoradin cùng con cháu ông ta. Từ đó, giữa con người và High Elf có một mối quan hệ hoà bình và tốt đẹp trong suốt nhiều thế kỉ.
Phần 3 : Người Bảo vệ của Tirisfal.
Không còn bóng dáng của loài Troll ở phương Bắc, người High Elf nỗ lực xây dựng lại vương quốc của mình – Quel’ Thalas. Đội quân chiến thắng của Thoradin trở về phương Nam, trung tâm của con người – Strom. Vưong quốc Arathor ngày càng phát triển mạnh mẽ, phồn thịnh. Sợ rằng vương quốc của mình sẽ bị chia cắt nếu mở rộng quá mức, vua Thoradin quyết định duy trì Strom là trung tâm của đế chế Arathor mãi mãi. Sau nhiều năm sống trong hoà bình và phát triển, vua Thoradi chết vì tuổi già, để lại cho thế hệ sau của Arathor tự do mở rộng đế chế của mình vượt xa khỏi Strom.
Một trăm pháp sư đầu tiên của con người càng ngày càng nâng cao sức mạnh phép thuật của họ và nghiên cứu sự liên kết của những phép thuật huyền bí một cách cực kì cẩn thận, trái ngược với những người đã dạy cho họ, những High Elf và họ đã đạt được những kế quả đáng kể. Những pháp sư trước đây được chọn bởi ý chí mạnh mẽ và tâm hồn cao quí của chính họ, giờ đây họ luôn thực nghiệm phép thuật một cách rất cẩn thận và có trách nhiệm, họ tìm ra được bí mật của phép thuật và bắt đầu dạy chúng cho những thế hệ sau. Nhưng thế hệ sau của họ là những người chưa từng trải qua sự nghiêm ngặt, kỉ luật trong chiến tranh hay bất kì sự gò bó cần thiết nào. Bởi vậy những pháp sư trẻ này bắt đầu học và thực hành phép thuật với mục đích riêng chứ không hề quan tâm tới trách nhiệm của họ đối với những người khác.
Đế chế càng lớn mạnh và mở rộng ra những vùng đất mới, thì các pháp sư trẻ càng toả ra khắp vùng đất và hướng về phương Nam. Sử dụng khả năng ẩn chứa về phép thuật, họ bảo vệ bản thân và anh em, gia đình trước những loài thú hoang, giúp cho việc xây dựng những thành phố mới trên những vùng đất khô cằn trở nên dễ dàng. Càng giỏi hơn, những pháp sư này càng kiêu ngạo hơn và họ tự tách mình khỏi xã hội.
Thành phố thứ hai của Arathor – Dalaran được xây dựng nên ở vùng đất phía bắc của Strom. Rất nhiều pháp sư trẻ thiếu kinh nghiệm rời bỏ Strom, nơi họ bị ràng buộc trong nhiều qui tắc khắt khe khi học phép thuật để đến Dalaran, nơi họ hi vọng sẽ được tìm hiểu và sử dụng phép thuật một cách tự do hơn. Những pháp sư này sử dụng khả năng của mình dựng nên những công trình hình xoắn ốc và trong những ngôi nhà mới đó, họ say sưa với con đường tìm hiểu phép thuật. Người dân của Dalaran không phản đối những cố gắng, nỗ lực của những pháp sư trẻ này, họ xây dựng thành phố và phát triển kinh tế dưới sự bảo vệ của phép thuật. Tuy thế, khi những sự thử nghiệm và thực hành phép thuật ngày càng nhiều, thì những công trình xung quanh Dalaran càng trở nên yếu hơn và bị rạn nứt.
Những tên tay sai xấu xa của Burning Legion ( bầy quỉ dữ đã bị đánh bật khỏi thế giới hàng nghìn năm trước ) đã bị thu hút trở lại thế giới bởi những phép thuật thiếu cẩn trọng của những pháp sư ở Dalaran. Tuy những con quỉ này không tập trung theo lực lượng, nhưng chúng đã gây ra rất nhiều sự lộn xộn và rối loạn ở Dalaran. Phần lớn những sự kiện này được giấu kín, và dòng họ thống trị ở Dalaran – Magocrats tìm mọi cách để che dấu không để lộ ra trước quần chúng. Những pháp sư mạnh nhất được cử đi để bắt những con quỉ này, nhưng tất cả bọn họ đều tuyệt vọng nhận ra rằng những tên tay sai này giỏi và xảo quyệt hơn họ rất nhiều.
Sau nhiều tháng, những người dân bắt đầu nhận ra rằng những pháp sư của họ đang dấu diếm những bí mật rất khủng khiếp. Những lời đồn nhanh chóng lan rộng khắp các đường phố Dalaran, những người dân bắt đầu chất vấn những pháp sư mà họ đã từng kính trọng và khâm phục. Dòng họ Magocrats sợ ràng người dân có thể sẽ nổi loạn và Strom sẽ có những hành động nào đó nên đã quyết định tìm đến những người duy nhất có thể hiểu được vấn đề của họ - những High Elves.
Nhận được tin tức về những hoạt động ma quỉ ở Dalaran, người High Elf nhanh chóng cử những phù thuỷ giỏi nhất của họ tới vùng đất của con người. Những phù thuỷ này tìm hiểu kĩ về những dòng chảy năng lượng ở Dalaran và lập những bản kết quả tỉ mỉ về những hoạt động của ma quỉ mà họ nắm bắt được. Họ kết luận rằng mặc dù chỉ còn một số ít những con quỉ tay sai của Sargeras còn sót lại ở thế giới, nhưng Burning Legion vẫn sẽ là một mối đe doạ cực kì nguy hiểm chừng nào con người còn tiếp tục sử dụng phép thuật.
Hội đồng Mặt Trăng Bạc ( Council of Sivermoon ) bao gồm những người đứng đầu Quel’Thalas quyết định thực hiện một giao ước bí mật với những người đứng đầu Dalaran, Magocrats. Những High Elves kể cho Magocrats về lịch sử của Kalimdor và Burning Legion, một thế lực vẫn còn đang đe doạ thế giới. Họ cảnh báo những pháp sư của Dalaran rằng chừng nào còn sử dụng phép thuật, thì còn cần phải có biện pháp bảo vệ dân thường trước những tay sai nham hiểm của Sargeras. Những Magocrats đề ra một ý kiến, họ sẽ chọn lựa một người mạnh nhất, giỏi nhất, toàn diện nhất, người có thể sử dụng nguồn năng lượng kết hợp của tất cả các pháp sư....người này sẽ có trọng trách tìm và tiêu diệt những con quỉ còn sót lại, chiến đấu trong một cuộc chiến bí mật và không bao giờ chấm dứt với Burning Legion. Những High Elves đồng ý với để xuất này và họ thành lập một hội bí mật có nhiệm vụ kiểm tra kĩ lưỡng việc lựa chọn người sẽ trở thành Người Bảo Vệ ( có lẽ dùng từ Guardian sẽ hay hơn ?) và giúp đỡ con người trong việc tìm kiếm những mầm mống tai hoạ.
Hội này tổ chức một cuộc gặp bí mật ở địa tràng Tirisfal, nơi đặt chân đầu tiên của người High Elf khi họ tới Lordaeron. Họ tự đặt một cái tên cho hội của mình là Council of Tirisfal ( Hội đồng Tirisfal ). Người giỏi nhất được lựa chọn để trở thành Guardian được truyền những nguồn năng lượng là kì của cả con người và High Elf. Mặc dù chỉ có thể tồn tại duy nhất một Guardian tại một thời điểm, nhưng người này có đủ sức mạnh để một mình chống lại những tay sai của Sargeras đang rải rác trên thế giới. Sức mạnh của Guardian quá lớn, vì vậy chỉ có hội đồng Tirisfal ( Council of Tirisfal ) được phép chọn lựa người sẽ trở thành Guardian. Khi một Guardian quá già, hoặc quá mệt mỏi với nhiệm vụ của mình, hội đồng này sẽ tìm một người thay thế và chuyển nguồn năng lượng từ Guardian cũ sang người mới được lựa chọn.
Thời gian trôi qua, những Guardian bảo vệ con người trước những mối nguy hiểm vô hình của Burning Legion khắp các vùng đất của Arathor và Quel’Thalas. Arathor lớn mạnh hơn và đồng thời việc sử dụng phép thuật ngày càng lan rộng khắp nơi . Trong khi đó, những Guardian canh chừng một cách cẩn thận và để ý kĩ lưỡng đến những hoạt động của loài ma quỉ.
Phần bốn : Ironforge - Sự thức dậy của bộ tộc Dwarf
Từ xa xưa, khi những Titans nhào nặn nên thế giới Azeroth và ra đi, nhưng trước khi đi họ đã để lại những sinh vật bằng đất có hình dạng như con người. Những sinh vật tiếp tục công việc đẽo gọt và bảo vệ ở sâu trong lòng đất. Những người bằng đất nung này thờ ơ với những hoạt động của các sinh vật bên ngoài, niềm đam mê và mục tiêu duy nhất của họ là đào sâu hơn nữa, khám phá lòng đất của thế giới.
Khi thế giới bị chia cắt bởi sự sụp đổ của Nguồn nước vĩnh cửu, những sinh vật này cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Cùng với những vết thương của đất, họ mất dần đi những dấu hiệu nhận biết bên ngoài và tự giam mình trong những căn phòng bằng đá, nơi họ được sinh ra. Uldaman, Uldum, Ulduar....là những thành phố cổ xưa được xây dựng bởi những sinh vật này. Tự chôn sâu trong lòng đất, những người đất này ngủ sâu suốt gần tám nghìn năm.
Không rõ điều gì đã xảy ra, nhưng cuối cùng những người đất tự giam cầm ở Uldaman đã thức dậy. Họ phát hiện ra cơ thể của mình đã thay đổi rất nhiều sau giấc ngủ dài này. Lớp da của họ trước đây giống như đá sỏi, này trở nên mềm và nhẵn hơn, sức mạnh của họ đối với đất đá cũng mất dần đi. Họ trở thành những sinh vật có sự sống.
Tự gọi mình là những Dwarves, những người này rời khỏi những căn phòng đá ở Uldaman và lên mặt đất ,bước vào một thế giới mới, thế giới bên ngoài. Vẫn còn tin vào sự an toàn và những điều kì diệu của những vùng sâu trong lòng đất, họ tìm cho mình những hang đá ở sâu trong lòng một ngọn núi lớn và xây dựng vương quốc của mình ở đó. Vương quốc của người Dwarf mang cái tên Khaz Modan hay còn có nghĩa là Đỉnh Khaz ( Mountain of Khaz ) – cái tên này được đặt theo tên của vị Titan đã nhào nặn nên thế giới – Khaz’goroth. Họ xây dựng những đề thờ cho các vị tổ tiên của mình - Những Titan vĩ đại và xây dựng một lò luyện kim lớn nằm sâu trong trung tâm ngọn núi. Và từ đó, một thành phố được xây dựng nên xung quanh lò luyện này và được đặt tên là Ironforge.
Bị hấp dẫn bởi những viên đá và ngọc được mài dũa , đẽo gọt, những Dwarves bắt đầu khai phá vùng núi xung quanh để tìm kiếm những loại đá, khoáng sản và ngọc quí. Thoả mãn với công việc của mình, họ lại một lần nữa cô lập với thế giới và những gì xẩy ra xung quanh.
Phần năm : Bẩy vương quốc.
Phía Nam Lordaeron, Strom vẫn là trung tâm của đế chế Arathor của con người, nhưng giống như Dalaran, nhiều thành quốc lớn khác được dựng nên dọc theo lục địa Lordaeron. Gilneas, Alterac và Kul Tiras là những thành quốc đầu tiên được thành lập, mặc dù những thành quốc này dần trở nên độc lập, có phong tục, luật pháp và nên sản xuất riêng nhưng chúng vẫn nằm dưới quyền lực thống nhất của Strom.
Dưới sự canh phòng cẩn thận của Hội đồng Tirisfal, Dalaran dần trở thành trung tâm nghiên cứu, tìm hiểu và học phép thuật lớn nhất. Dòng họ Magocrats lãnh đạo Dalaran, đã thành lập Kirin Tor, một giáo phái đặc biệt chuyên nghiên cứu những phép thuật, những bảo vật, đồ vật mang phép thuật được biết đến bởi con người.
Gilneas và Alterac trở thành những nguồn hỗ trợ mạnh mẽ cho Strom, xây dựng những đội quân lớn, thiện chiến và khai phá vùng núi phương Nam – vùng Khaz Modan. Đó chính là thời kì đầu tiên con người gặp gỡ với chủng tộc Dwarf cổ xưa, họ tham quan những hang động sâu trong núi đá của những Dwarf. Con người và tộc Dwarf chia sẻ với nhau rất nhiều bí mật về luyện kim và chế tạo máy móc, họ còn phát hiện ra những niềm đam mê chung đối với nghệ thuật chiến đấu và những câu truyện cổ.
KulTiras được thành lập ở trên một hòn đảo lớn phía nam Lordaeron, phát triển một nền kinh tế mạnh mẽ dựa trên đánh cá và buôn bán đường biển. Trải qua thời gian,KulTiras đã có một đội thuyền buôn rất lớn, đi khắp các vùng biển, tìm kiếm những món hàng quí để trao đổi và buôn bán.
Mặc dù nền kinh tế của đế chế Arathor ngày càng phát triển, nhưng những yếu tố quan trọng của nó dần bị tan ra. Tại Strom, những vị lãnh chúa bắt đầu tìm cách di chuyển tài sản của mình về vùng phương bắc tươi tốt và bỏ lại vùng đất phương nam khô cằn. Những người thừa kế của vua Thoradin và cũng là những hậu duệ cuối cùng của dòng máu Arathi cho rằng Strom không thể bị bỏ rơi và chính vì điều đó họ phải chịu sự ko hài lòng của đa phần người dân, những người cũng háo hức muốn ra đi. Những vị lãnh chúa của Strom tìm kiếm những vùng đất mới chưa được khai phá, vẫn còn tươi tốt, tinh khiết, họ quyết định ra đi bỏ lại thành phố cổ xưa của mình ở lại sau lưng. Đi xa về phía bắc Lordaeron, họ xây dựng một thành phố- vương quốc mới và đặt tên là Lordaeron, cái tên mà sau này cả lục địa được gọi theo. Lordaeron trở thành vùng đất của những người sùng đạo, truyền giáo và tất cả những ai muốn tìm sự thanh bình và an toàn.
Những hậu duệ của dòng máu Arathi bị bỏ lại giữa những bức tường đổ nát của thành phố cổ Strom, họ quyết định đi về phương nam, vượt qua vùng núi đá Khaz Modan. Cuộc hành trình của họ dừng lại sau nhiều năm dài, họ định cư ở một vùng thuộc cực bắc lục địa, sau này mang tên Azeroth. Trong một thung lũng phì nhiêu màu mỡ, họ lập nên vương quốc Stormwind và nhanh chóng trở nên hùng mạnh.
Một vài chiến binh vẫn còn ở lại Strom, họ quyết định không đi và tiếp tục bảo vệ thành phố cổ xưa của mình. Strom không còn là trung tâm của đế chế mà nó được phát triển thành một vương quốc riêng – Stromgarde.
Các thành quốc ngày càng phát triển theo hướng riêng của mình, và kéo theo nó là sự tan rã của đế chế Arathor. Các vương quốc phát triển phong tục và tín ngưỡng riêng của mình, dần dần chúng trở nên cô lập lẫn nhau. Viễn tưởng của vua Thoradin về sự thống nhất con người ngày càng mờ dần.
Nguồn game4vn
Đánh dấu