
Gửi bởi
SJ13
Kệ Anh.
Kệ Nó.
Kệ những cơn gió nhẹ nhàng
Kệ những cơn mưa phùn dai dẳng
Có nghĩa gì nữa đâu…
Mặc kệ nhau rồi.
Kệ Anh.
Kệ Nó.
Kệ ánh nắng chói chang dậy mùi tóc khét
Kệ mây trắng hững hờ lướt nhẹ ngang vai
Kệ cả đi…
Đời có còn bao nhiêu ý nghĩa
Mất nhau rồi !
Kệ nhau đi.
Kệ cả những đêm lạnh
Ừ, dẫu biết rằng vẫn rất cần một bàn tay
Kệ môi nứt nẻ
Một nụ hôn có khiến vết thương lành ?
Kệ da khô rát
Một vòng tay có xua nổi cả mùa đông.
Cứ kệ đi.
Kệ cả tình yêu.
Có là gì…
Cái lạnh có khi nào là vĩnh cửu ?
Cô đơn có chiếm trọn một đời người
Rồi sẽ quên
Hay rồi sẽ quen.
Chỉ thoáng buốt khi gió nồm vuốt nhẹ má
Rồi sẽ phải quen…
Êm ả gì?
Chỉ thấy đời nhẹ nhàng…
…để rồi lạc lõng
Bình yên gì?
Để trở thành yếu đuối
Để thấy mình chẳng khác kẻ hành khất yêu đương
Xin làm gì ?
Tình yêu chẳng phải vật chất xa xỉ
Mà chỉ là…
hạt cát nhỏ giữa biển khơi.
Sóng ập đến.
Gió cuốn đi.
Mưa ào ạt.
Tan mất rồi còn đâu.
Thôi.
Kệ nhau đi.
Đánh dấu