Trời hết nắng hanh thì lại đến mưa bay bay và bây giờ thì là gió... Gió đem theo cái lạnh về. Hơi lạnh thôi nhưng cũng đủ để mình muốn ôm một ai đó. Ngồi trong lớp, ấm, vui, lớp mình thì lúc nào cũng thế, không lúc nào giống lúc nào. Lớp mình cứ như là một gia đình vậy. Giờ Văn, đang ghi bài, bất chợt Dân mở cửa sổ, thế là gió ùa vào thổi tóc bay bay, từng trang vở sột soạt. Hơi lạnh nhưng mà vui . Đơn giản vì mình thích những lúc ấy. Muốn giữ mãi những phút giây ngắn ngủi ấy. Tiếng cười khẽ của Khánh, của Hà. Bất chợt, nhìn khắp lớp, thấy lớp mình thân thương đến lạ. Bạn bè trong lớp, tuy còn nhiều lúc bất hoà nhưng cũng chưa có lúc nào quá to tiếng.
Hết tiết 4, đi ra ban công, nhìn xuống sân trường đầy lá vàng rơi. Lá bay bay... Quay sang Kim, khẽ mỉm cười. Đang định rủ nó xuống sân trường đi dạo thì đã được rủ trước. Hai đứa bước chầm chậm trên sân. "Hôm nay không có bong bóng nhỉ?" - mình quay sang hỏi. Cười. cả hai cùng mỉm cười. Chả là hôm trước, cũng đi quyanh sân trường như thế và hai điứa đã thấy bong bóng xà phòng bay xuống từ nhà D, lung linh trong nắng, lãng mạn cực.... Đi hết một vòng sân, lá xào xạc trên đầu, lá sột soạt dưới chân. Vòng qua dãy hành lang từ C10 đến C6. "Lần đầu tiên đi qua C10". "Uhm`! Mấy lần rồi ấy chứ!". "Đi phát tờ rơi ấy!". Hai đứa cùng nói, cùng cười...
Gió vẫn thổi, lá vẫn rơi rơi... Ôi! yêu trường mình nhiều lắm ấy ^^...