haminh c4 thích nhạc trịnh à em. giống anh nè.
hồi trước toàn viết tặng bạn bè về mấy truyện tương tự như thế lày, để bây h ngồi sáng tác thử xem có còn hay như xưa không nà.
Gió,
Từ ngày được đững trong cõi đời này,tôi vẫn luôn tự hỏi gió bắt nguồn từ đâu?Sông bắt nguồn từ núi.Mây bắt nguồn từ biển.Nắng bắt nguồn từ ông mặt trời.Vậy còn gió?gió bắt nguồn từ đâu?Một câu hỏi mà có lẽ rằng chính gió cũng không thể trả lời cho chính mình.
Ngày ngày,gió vẫn thổi.Gió lùa qua những ngõ nhỏ.Vờn đùa với mọi thứ, với cây, với cỏ,với nắng,với bướm ong...và bỡn cợt với cả những mái tóc bồng bềnh trong gió.Gió mang theo những bông hoa,những mùi hương,những dư âm của cuộc sống từ nơi này đến nơi khác.Gió mệt nhọc mang những hạt mầm bay xa, ban đến cho chúng một cuộc sống ở nơi tốt đẹp.Gió chia sẻ những nỗi niềm vui buồn của con người.Mỗi khi ta vui.Mỗi khi ta buồn.Gió lại vội vàng bay đến,ôm trầm lấy và an ủi.Gió lau khô đi những dòng lệ đẫm.
Nhưng những lời an ủi không bao giờ cất nên thành lời.Bởi vì.Chính gió cũng cần được an ủi."Tôi bắt nguồn từ đâu?", "Tôi phải đi đâu đây?"...những câu hỏi ai sẽ trả lời?Gió vẫn luôn bay đi tìm đáp án cho chính bản thân mình,cho những thắc mắc mà bao nhiêu thế hệ loài người đã qua đi cũng không thể giúp gió.Vẫn chỉ là nhưng ngọn gió cô độc giữa trời,giữa biển bao la.Trời tự ngàn xưa vẫn thế.Đẹp đẽ, xanh trong, cao và xa vời vợi.Biển muôn đời nay vẫn vậy.Sâu thẳm với bao bí ẩn.Gió hỏi chuyện với trời.Trời không biết.Gió hỏi chuyện với biển.Biển xanh im lặng sững sờ.Gió hỏi nắng,nắng buông điệu cười giòn tan.Gió đành hỏi đến mây,mây nói "tôi theo anh bao lâu, chuyện nào tôi biết thì chuyện đó anh cũng hay".Gió lại đành lăn vào cuộc hành trình dài bất tận không có điểm dừng.
Những cánh đồng cỏ xanh bất tận.Những vườn hoa nặng trĩu hương.Những con suối rì rầm trong bóng mát.Những sa mạc nóng bỏng hiểm nguy.Gió đã đi đến cùng trời cuối đất.Đã qua biết bao nhiêu vùng miền.Đã hỏi chuyện nhiều biết bao?Đã mỏi mệt nhiều biết bao?Nhưng cái gió nhận được vẫn mãi chỉ là con số không tròn chĩnh.
Hàng vạn dặm đường đã qua.Có những nơi gió đã đặt chân đến không biết bao nhiêu lần.Gió không hề hay biết.Hành trình thì vẫn chẳng thấy điểm dừng.Vẫn chỉ là những ngọn gió cô độc vô hình phiêu lãng dưới vòm trời cao rông.
Ở nơi cuối chân trời.Gió đại ngàn mãi thổi."TÔI LÀ AI?"




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu