Chợt lặng người khi đọc được những vần thơ ấy...

gọi là mắt sao không tròng mắt
em nhìn đời chỉ thấy màu đen
gọi là môi mà đành câm lặng
không vành môi, không thể nói cười
nuốt vào lòng nỗi niềm cay đắng
muốn khóc mà dòng lệ cạn khô
khi vui _ em không thể tung hô
em chỉ sống vật vờ, như chiếc bóng...
cha nhớ lại ... một trưa hè nóng bỏng
rừng Trường Sơn gầm rú tiếng máy bay
từ bụng nó phun ra làn khói trắng
khiến rừng xanh trút lá ào ào...
di chứng của một thời chiến tranh bom đạn
đã hằn sâu trong thớ thịt ,làn đa
từ tình yêu _ Hạnh phúc đã đơm hoa
khi sinh ra _ Em trở thành trái đắng
cha mẹ em chìm trong nỗi đau câm lặng
với cộng đồng đang dang tay xoa dịu nỗi đau
mong sao đời em được đẩy lùi bệnh tật
được hòa chung nhịp sống với đời thường...