Ừ nhỉ! Một năm rồi...
Năm trước bằng giờ, trời cũng nắng chang chang thế...Có những ánh nắng chỉ tồn tại đúng một lần mà thôi. KHoảnh khắc ấy, nếu không chộp lấy, mà mỉm cười, thì sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa...Nắng sân trường. Thứ ánh nắng lung linh hoà với màu xanh của muôn kẽ lá...Thứ ánh nắng làm sáng lên sắc trắng của tà áo dài nữ sinh...Thứ ánh nắng làm nụ cười còn vẹn nguyên mãi...
Năm trước bằng giờ, xà cừ vẫn rụng lá, vàng cả một góc sân...Màu vàng, trầm mặc của một ngôi trường cổ kính. Lá vàng vương trên tà áo dài...đọng lại mãi...
Nhưng năm trước bằng giờ, mình vẫn còn mặc áo dài trắng. Còn nhớ lắm...Mình đến từng gốc cây, tạo dáng chụp ảnh. Rồi thảng thốt giật mình, vì đấy sẽ là trường cũ, và những gì đã có sẽ chỉ còn là kỉ niệm...
Lớp 12...Chúng tớ vội lắm...
Chúng tớ cuống cuồng với đề cương, với lịch thi thật, rồi thi thử...
Nhưng chúng tớ vẫn dành cho nhau những nụ cười làm sáng rực cả ngày đông ảm đạm...
Chúng tớ la hét, nô đùa ầm ĩ cả hành lang...
Chúng tớ nâng niu từng khoảnh khắc bên nhau, vì biết rằng, những ngày còn bên nhau...không nhiều...
Chúng tớ cùng khóc trong ngày ra trường...Buồn lắm...Chúng tớ không còn là học sinh nữa...
Những bức ảnh hồi ấy, giờ xem lại mà nao lòng...Nụ cười của một mùa hè đã xa...
Một năm rồi...Sân trường vẫn thế. Thêm một khoá nữa lại ra trường, chắc vẫn mang trong lòng những cảm xúc buồn vui, tiếc nuối của thời áo trắng...Chào nhé, 12 năm...Và cũng thương lắm, 12 ơi...!




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu