Nhành hoa trắng tôi đem cho người bây giờ đã tàn theo hương..........
Một cõi thiên đường đó.
Thầm mong em sẽ được vui, sẽ không iu phiền.
Còn anh đây sẽ cô đơn buồn thương, nỗi lòng ai vẫn vương.
Nhành hoa trắng tôi đem cho người bây giờ đã tàn theo hương..........
Một cõi thiên đường đó.
Thầm mong em sẽ được vui, sẽ không iu phiền.
Còn anh đây sẽ cô đơn buồn thương, nỗi lòng ai vẫn vương.
Khoác balo lên vai, ta tiến bước về trước.
Bỏ lại sau lưng bao nỗi đau buồn.
Bước cứ bước, đến khi đôi chân không còn bước được nữa.
Hãy nghỉ chân một chút để tìm một con đường.
Để rồi lại đứng dậy và bước đi.
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu