Một ngày mới ! mong rằng nó sẽ tươi sáng hơn ngày hôm qua !
Printable View
Một ngày mới ! mong rằng nó sẽ tươi sáng hơn ngày hôm qua !
Èn en, lại sắp đi học. Cả tuần học chán nhất là thứ 6. 3 tiết pháp luật với 3 tiết Pronunciation :dead:
Sáng nay để chuông điện thoại, 8h45 dậy, thế muh đang ngủ thấy nó kêu phát rồi tắt quách nó đi, mãi đến 10h mới mò dậy :yawn: Nhìn chậu quần áo mà ngán ngẩm. Trời mưa nên không giặt đc, chẳng có chỗ mà phơi. Nhưng nay hưng hửng nắng. Ok, bắt tay vào giặt, thanh lí đồng quần áo để mai về TH :freely:
Giặt xong rùi đi nấu cơm.
Rùi ăn cơm.
Rùi đi học
Labour is glory :XD:
mọi người ơi về thanh hoá chơi đi dỗ tổ được nghỉ nhiều lắm tý nữa tui về :))
mai là dỗ tổ hùng vương roài :))
được nghỉ học :-" :))
bão thoai :))
@ K :)) đi chơi k ku :)) rủ cả bạn t ;;)
Èn en, tối mai bằng giờ là mình đang ở NHÀ rồi :sparkling:
Trưa mai là mình về NHÀ rồi :freely:
Vui thật :freely:
Tuần sau lại ít bài tập. Có môn Listening thì làm tối qua rùi, thứ 3 không phải lo khoản bài tập nữa. Mai cầm mấy tờ handout cô phát đem về nhà làm thôi
Hí hí, nhớ mọi người quá! 2 tháng rồi chưa về
Giỗ tổ ~> lớp đi chơi ! chưa nhìn ra ngoài trời, nhưng nghe thấy tiếng chim hót, báo hiệu 1 ngày đẹp trời đây ? có mặc áo khoác ko nhỉ ?
bực quá X-(
:dummy:
:dummy:
:dummy:
:dummy:
.
..
.... chỉ vì ko bík đi xe máy X-(
mà bị rớt ở nhà roài..................................X-(
:aie:
bất công quá .....................:((
.
.
. hè năm nay phải quyết học đi xe máy với đc :phew:
.
.
.::dummy:
hết rồi à? hết thật rồi... chóng vánh thật...
lại trở về với thường nhật thôi...
happy ending...
mình cũng cần có một happy ending...nhưng mà happy ending của mình là đỗ ĐH cơ :))
Haizz, lại lao vào giai đoạn về đích thôi....những ngày qua thực sự là những ngày sống trên mây trên gió :) BACK TO BASIC ...
Thanh Hoá city, hờ hờ, mai đi :))
Hôm qua là 1 ngày mệt mỏi :-SS
để được đi gọi hồn ông :-S
phải 1 mình bắt xe buýt đi ... mấy chặng liền :-"
rồi quốc bộ về nhà bác dưới chợ môi......:picknose:
nhưng cũng may là được gặp ông :-"
kynh thật...
ông đã mất 4 năm rồi... nhưng chuyện rì ông cũng biết...
người tốt, người xấu, suy nghĩ tốt... suy nghĩ xấu... ông đều nêu ra....
thế mới bík sức mạnh của người âm là vô biên...............
----------------------------
có 1 điều nữa đã làm mình rất vui.... từ hôm qua....
.
.
.:sparkling:
đó chính là bà....
:hmm:
những điều mình luôn tin tưởng... từ hôm nói chuyện vs bà qua bà chúa 3 là rất đúng....
........................
bà vẫn khoẻ... và vẫn quan tâm đến mình,.... vẫn nhai trầu bõm bẽm,.,.. và chắc chắn rằng...
lúc nào bà cũng luôn dõi theo từng bước đi của mình...:whistle: ủng hộ mình....
-------------------- 1 lần nữa cháu muốn nói vs bà rằng.... cháu iêu bà >:D<.............
tiếc rằng hôm qua bà thầy bận quá... nếu k cháu đã đc nói chuyện vs bà rồi :).
.
..
..... bà
hãy tin tưởng cháu.... bà nhé !!!!:whistle:
híc ! nhọc hết cả Người !
Sao người nó cứ lả hết đi thế này ko biết !
Mấy hôm nay đánh fifa toàn thua !
yeah yeah
hum nay ta ở nhà một mìnhm, tha hồ ăn, tha hồ ngủ, tha hồ Onl :)):)):))
ôi cuộc đời =))=))=))
hỏng cái ổ, mất hết dữ liệu toàn cái quan trọng, ko đỡ được =.="
hum qua , tớ mơ thấy.Dea và tớ.2 đứa mình
Dea mặc chiếc áo trắng giống như ngày đầu tiên mình gặp
vẫn nụ cười đó,hơi ấm đó
Dea và tớ.ấy đèo tớ đi lang thang khắp phố phường
Dea nắm tay tớ.tớ khẽ rút lại
Dea nhìn tớ , nở nụ cười ấm áp rồi siết nhẹ bàn tay tớ
tớ tựa vào lưng Dea , 2 đứa mình cứ lặng im như vậy trên suốt quãng đường , trong suốt giấc mơ.
và tớ chợt tỉnh dậy
hơi ấm kề bên .bờ vai vững chãi,nụ cười ngọt ngào,cái siết tay thật chặt
không còn gì,riêng tớ,mình tớ.
có lẽ Dea đã quên , và tớ cũng nên quên
không nên mệt mỏi chỉ vì 1 thằng nhóc đáng ra phải gọi mình bằng chị , Dea nhỉ!
kiểu này ko biết được bao nhiêu người đi off hôm 1-5 nữa ?
nếu có khoảng 10 người thì tính sao ?
hjx hjx ...
sao chán thế nhỉ
hjx hjx 8p50s mất 17k
Quả cà chua đắt kinh hjx hjx
vào guồng cũ òi, tốt đấy, tiếp tục giữ vững đc thì tuyệt....
trời đất....đến là chán......đang đá bóng hay thì lại......đổ mưa ầm ầm :(( :((
mai lại đi học roài.... căm gét ngày thứ 2 lắm......................
Mình không muốn khóc nữa, nhưng cứ nằm, nghĩ đến chị là nước mắt cứ tràn ra, nức nở. Lâu rồi mới khóc nhiều thế, kể từ khi bà mất...Chị yêu ơi! Em không thể làm gì thật sao? Những người thân của em sao cứ gặp những điều không may như vậy chứ.
Duyên số cả thôi, chị nhỉ? Chuyện này, em chỉ đủ sức gói gọn trong 2 chữ ấy, mặc dù nghe nó cam chịu quá...Chị ơi...Em ân hận vô cùng. Em trách sai chị rồi. Em đã không ở bên chị, lắng nghe được những thổn thức của 1 người mẹ tội nghiệp...Chị yêu ơi...Em mong những lời mẹ nói chỉ là giấc mơ thôi. 2 ngày nay, em như 1 đứa mộng du, đờ đẫn. Mẹ nhìn em bi đát quá, bảo:"Biết thế ko nói cho con nữa". Ôi chị ơi...Có những nỗi đau làm người ta lớn lên, những chuyện này, thật quá sức chịu đựng của em...
Chị yêu ơi...Sao bây giờ được hả chị. Cuộc đời nghiệt ngã quá đi thôi...Chị em đã sung sướng được mấy ngày đâu. Ngày chị vu quy, nhìn chị rạng rỡ bên anh rể, em đã thầm mong cho hạnh phúc bình dị mà chị đang có, sẽ mãi ở bên người chị họ mà em hằng yêu quý. Chị yêu ơi...
Bỗng dưng muốn khóc...
Đến chiếc lá cũng cần có nhau
Sao em không giữ nổi yêu thương
Lạc về đâu giữa cơn giông chiều về
Lá cứ trôi buồn miên man
Bỗng muốn khóc cho lòng nhẹ nỗi đau
Sao em không cứ khóc cho vơi đi
Vẫn biết thế nhưng lòng chợt đau thắt
Chuyện vui em hãy giữ
Cho nỗi buồn đừng qua đây
Khi đêm còn lại trong kí ức
Em giữ một thời ta êm ấm
Có nước mắt đẫm lăn vệt dài trên mi
Qua đi thật rồi cơn mơ ấy
Miên man chuyện buồn riêng em thôi
Bỗng có nước mắt rơi thật nhiều hôm nay
Lâu lắm k nghe bài này... hôm nay nghe lại... chợt nhớ lại nhiều điều đã trôi qua...trong đó , có những điều giản dị nhất...mà khi đó, mình koo biết tôn trọng... H đây... đã mất đi rồi...sẽ chẳng bao h tìm lại được nữa... cảm thấy căm gét mình quá....:demoralize:
Đôi lúc cũng phải nếm trải nỗi khổ oan ức...Cần phải thế để hiểu cuộc đời hơn...
Nhưng sao lại là lúc này? Khi đang hừng hực quyết tâm để chiến đấu cho kì thi cuối cùng của đời học sinh????
Thất vọng...Thất vọng vì Trường, vì Cô, vì con số 0 nhận được dù đã bỏ ra rất nhiều công sức và cố gắng, vì những gì thuộc về mình cuối cùng lại ko thuộc về mình chỉ vì sai lầm của một người...
Chấm hết...Cái gì nên lãng quên thì cần phải quên...Đây ko phải thất bại, đây là sự hi sinhCảm ơn những lời chúc mừng, nhưng tiếc là t đành phải gửi trả lại mất rồi. Dù sao thì mình vẫn ổn, nếu nói là ko bận tâm thì có nghĩa là nói dối nhưng dù sao đối với mình, kết quả ra sao ko quan trọng bằng kết quả thi ĐH. Sẽ cố gắng, cố gắng hết sức. Mình muốn lấy kết quả thi ĐH để đập vào mặt những kẻ đã khiến mình oan ức :dummy: Mà muốn vậy thì chả còn cách nào khác là nỗ lực thôi :) JIA YOU JIA YOU
Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
[...]
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn
vẫn đọc tất cả rep trong ấy
cho dù thế nào,cũng không muốn ai del cái topic đó đi
topic ấy...những gì thuộc về ss ấy,muốn giữ lại
phải!tôi ích kỉ mà:-<và cũng không muốn chia sẻ cho ai cả.
21.8,cũng hay như ngày 6.11 vậy:)
off ẹp chán quá, lúc kêu gọi thì có vẻ hào hứng lắm, lúc viết bản kế hoạch thì chẳng thấy ai nói gì, bực cả mình x-(
hix vừa ra đến hà nội mệt thế xe đi đông như chở lợn hix chưa bao h ra hà nội mà mệt như hôm nay :(
Nhớ nhà chết đi được :(
Sáng hôm qua bằng giờ đang ngồi chơi với thằng cháu. Nhìn nó lớn, bụ bẫm, thông minh, yêu ơi là yêu. Về được có 2 ngày rồi lại đi. 2 ngày ấy sao mà chóng vánh thế, chưa gì đã hết.
Lúc bố đem lên tàu, muốn khóc nhưng mà quyết tâm là không có khóc lóc gì hết, để bố mẹ yên tâm nữa.
Hôm trước ngồi nói chuyện mới hiểu bố mẹ yêu thương mình như thế nào, quan tâm đến mình như thế nào (nhưng mà cũng may chưa mua sữa bột cho mình :XD:)
Hôm qua đi tàu mệt ơi là mệt, sao nó rung, nó lắc dữ dội thế chứ. Khiếp chết đi được. Ngồi ở trên mà đầu đau như búa bổ í. Thế nhưng về đến nhà, ăn cơm, tắm giặt phát là thấy khỏe. Thức đến 2h sáng xem nốt phim BOF. Happy ending >:D<, yêu ơi là yêu :love:
Đang lo cuối tuần này đi Khoang Xanh với lớp, đi ô tô rồi lại say xe thì chết, hic :fallout:, có ai khổ như mình không, đi xe là bị say :falldown:, muốn đi lắm mà cứ say thế này thì đi bằng niềm tin à giời :dead: :ign:
P/S: Cắt cái tóc ngố không đỡ được :falldown:
hôm nay bùn cười thật hehe...mà vík cái zi` bây h được nhỉ :))
thôi thôi, k vík nữa :-" để trong lòng là được roài :-"
chán thật đấy , lại không được gặp anh ấy rồi, hum mà sao dạo này đi đâu mà chả thấy mặt nhỉ
hix sáng ra mệt lứ lừ đi xe thì nôn thốc nôn tháo chưa bao h nôn kinh như thế bây h đi học về đầu óc vẫn còn lâng lâng :(
lại bỏ học, hãm thế chứ lị =))
1 đứa bạn của mình bảo, vì mình quá quan tâm nó nên nó được voi đòi tiên, mình thử tỏ ra vô tâm với nó xem thế nào, mình có nên nghe lời khuyên này không đây, bối rối!
Em muốn nói tất cả những điều này với 1 ai đó, để nhẹ lòng đi chị ơi! Chị yêu ơi, lúc này đây, người em thương nhất là chị! Chị của em! Em vẫn chưa tin những điều đó là sự thật. Nếu người nói với em ko phải là mẹ, em đã cười và quên ngay cái điều vô cùng hi hữu đó rồi. Nhưng, đó là sự thật. Và chị của em...Ôi...Em nhớ chị...Nhớ thời ấu thơ...
một ngày mệt nhọc đã trôi qua đi ngủ thôi để còn xem bóng đá chứ MU thua đê :))
Chẳng phải xin lỗi j` nữa đâu, vì bây giờ nó chả nghĩ lí gì cả. Danh dự mất, nỗ lực uổng phí thì lấy lại sao được nữa? Cô cứ an tâm là sẽ chẳng ai lên tiếng, để mọi chuyện to tát thêm rồi cô bị kỉ luật đâu. 1 đứa thì khóc hết nước mắt vì ức... 1 đứa thì khủng hoảng, ko dám kể lại với mẹ, sợ mẹ shock vì nó là hi vọng cuối cùng của mẹ nó, mẹ nó đã hi sinh nhiều vì nó... 1 đứa thì khóc thầm đằng sau những im lặng...đứa còn lại thì mạnh mẽ hơn nhiều nên ko khóc mà chỉ thấy oan ức vì danh dự bị tổn hại. Sẽ chẳng ai hiểu nổi cảm giác của những người trong cuộc. Họ chỉ nghĩ đơn thuẩn là việc j` phải quan trọng hóa nó lên, kết quả thi ĐH mới quan trọng. Lý thuyết đấy thì đúng rồi, nhưng cảm giác thì đã nếm trải chưa? chưa thì đừng phán xét j`. Cũng chả có j` to tát nếu cả 4 nhận được 1 lời giải thích, thông cảm hay xin lỗi từ những-người-cần-phải-lên-tiếng. Tóm lại, được gì? Chả đc gì. Mất gì? Mất rất nhiều. Nỗ lực và cố gắng: mất, danh dự: mất, điểm cộng: hà hà, đươngnhiên là mất, tình cảm cô trò: xin lỗi nhưng mà cũng mất rồi. T có gửi thư, đọc xong thấy nó còn đáng thương hơn mình, nghe kể về Tm cũng chả khá khẩm hơn. Đúng, chỉ có những người đồng cảnh ngộ mới hiểu nhau thôi. Bảo quên là quên đc luôn sao? Bảo bỏ qua là bỏ qua đc dễ dàng sao? Nhầm! Nỗi oan ức chứ ko phải rác rưởi để mà ném phịch 1 phát vào thùng rác ngay đc. Bay ạ, đúng như bay nói thì bọn mình chỉ là vật thế chân thôi. Dù sao đấy cũng là 1 sự hi sinh cao cả nhờ =)) Tiếc là có những người ko hiểu đc nên chỉ cho rằng đó là cái số của bọn mình rồi.Nhưng uẩn khúc trong vụ này hầu hết ai cũng hiểu nên đó là niềm an ủi rất lớn. Bộ mặt của cô vẫn đc bảo toàn, chỉ là trơi trò ú tim thôi :)) 2/7 Nhì của tỉnh, 1 kết quả kha khá đấy, tiếc là để giữ đc nó thì phải mất nhiều nước mắt quá! Giá như nhận đc 1 lời xin lỗi, giải thích, động viên, và cả cách ứng xử chừng mực của 1 số người thì mình đã coi như hoàn toàn có thể thông cảm được. Đằng này...vẫn cười trên nỗi khổ tâm của ng khác...vẫn coi như chẳng phải mình nên chả thèm quan tâm. T nói: "nếu mình ko chết câm chết lặng chết oan ức thì bọn nó ko có đc kết quả như thế đâu" nhưng t khuyên mi đừng làm j` nữa, bọn nó ko hiểu đc đâu. Bây giờ mang tiếng rồi, lấy lại danh dự sao đc nữa. Điều duy nhất mà t mong chờ là 1 câu giai thích và an ủi ngay lúc đó thì lại ko hề có, thế nên còn j` để nghĩ ngợi nữa đâu. Bỏ qua tất cả, chỉ giữ lại bài học về tình bạn, tình cô trò thôi. Cái đấy đáng giá lắm. Mình thích những tình huống như thế, vì lúc đó con người mới thấy rõ đc lòng nhau. The end!
![]()
Mấy hôm nay , mình đã mơ những giấc mơ thật kì lạ...:hmm:
Tối hôm kia mình mơ thấy bà hiện về ,bà mặc chiếc áo len màu nâu nhạt,...cười với mình... chỉ 1 thoáng thôi,... rồi bà biến mất...
Tôi hôm qua ... mơ ji` ko nhớ rõ nữa... nhưng sáng nay dậy , bố bảo mình mơ zi` mà cứ gọi :...Bà...bà...
:)
:)
:)
Có phải do mình quá nhớ bà chăng??? Mấy hôm nay , hôm nào cũng gọi bà... ngỡ như bà đang ở bên cạnh mình ấy,...những kỉ niệm bỗng ùa về,.... rõ nét lắm... mình k thể nào quên được...
:)
những lúc ấy , khoé mắt thật cay , phải cố nhắm chặt mắt lại ... để nước mắt đừng rơi...
...
Mình đã mất bà thật rồi...:demoralize:
Từ hôm bà mất đến nay , đã gần 4 tháng rồi...
Mới đầu , thỉnh thoảng , mình lại bất giác gọi : bà ơi... bà đâu rồi...:)
Nhưng dần dần , thì nỗi nhớ cũng vơi đi... Đôi lúc , nhìn qua ô cửa sổ lớp học , mình như người mất hồn ấy...Nhìn chỗ nào cũng thấy bà,...tâm hồn bà...thật đẹp...nhưng sao bây h mình mới cảm thấy được điều đó??? Đã muộn rồi chăng???
Thương bà lắm:)
Bà ở với nhà mình lâu rồi...Bà k phải là bà nội , cũng k phải là bà ngoại- chỉ đơn thuần là bà của mình thôi :)
Ngay từ khi mình còn nhỏ , bà đã chăm sóc mình rất tận tình , lưng bà còng , nhưng chẳng bh bà làm mình ngã cả...
Mình lớn dần trong vòng tay yêu thương của bà...
Lớn lên , những khi mình bị đánh, bị mắng... bà lại bênh mình , đỡ đòn cho mình...có zi` ăn , bà cũng nhường mình , chia sẻ với mình...:)... bà chẳng bao h tiếc với mình cả...
Lớn nữa, mình đi học...trưa nào bà cũng đứng trước cửa ngóng mình,...mỗi khi về muộn là bà lại lo lắng, đi vào đi ra... giục mẹ phải tìm mình...:)
Những hôm gặp phải trời mưa, bà k quên nhắc mình lau khô đầu kẻo cảm...rồi bà xoa đầu mình...
Tuy đã za` nhưng chẳng khi nào bà chịu ngồi yên, bà rửa bát quét nhà, rửa chén...thương bà , k muốn cho bà làm thỳ bà lại khóc...bà bảo rằng... bà còn ăn được thỳ bà còn làm được, đỡ cho các cháu đc zi` thỳ bà đỡ:((......
.
.
.Rồi 1 ngày, bà ốm liệt giường... mình chẳng làm được ji` cho bà cả... chỉ biết túm chặt tay bà thôi...k để bà đi mất....
Rồi bà đi thật bất ngờ...mình k được gặp bà lần cuối...ân hận lắm...
Đợt đó đang thi học kì...buổi sáng...đi học thỳ bà vẫn bình thường..nhưng khi về thỳ bà đã mất rồi...đầu óc mình tối xầm lại... khóc...k nên lời nữa...
....:)
bà mất rồi...
để lại trong cháu nhiều cảm giác lắm...mà nhiều nhất là nỗi nhớ...cháu cảm thấy trống vắng, hụt hẫng vô cùng...lúc nào cũng muốn mơ thấy bà...nhưng có phải bao h bà cũng được về đâu...bà được quy vào chùa...bà làm việc ở đó...........................vì thế lúc nào cháu cũng mong đến rằm, mùng 1 để được sang chùa...được thấy bà....
...........
.................
..........................
..................................:)
:)
bà ơi...cháu nhớ bà lắm...k biết bây h có muộn k bà nhỉ....
cháu hay cãi bà...nhiều khi bà cáu...nhưng chẳng bao h bà chửi cháu....
lúc nào bà cũng cười..........................
------------------------------------------------------------------------------
Lúc sống bà đã khổ nhiều rồi...
......................................... nếu như có 1 điều ước cháu sẽ ước bà nhanh chóng được siêu thoát...để còn về với cháu , với mọi người nữa chứ:)
........................
..... bà ơi....cháu yêu bà....:hi:
Mình ghét bộ
mình ghét bố
mình ghét bố
mình ghét bố
bố luôn tự tiện lục lọi đồ đạc của mình
đã thế lại còn hở một tí là hung
mình ghét bố .............
ngay lúc này đây , mình rất muốn chết , muốn uống cả lọ thuốc ngủ để khỏi phải tỉnh dậy
để khỏi pải nghe những lời của bố , để khỏi pải học hành nặng nề , đau đầu , chết là hết , .....
buồn quá đi mất, bây giờ mình chỉ có khóc , khóc , khoc ..............Bố mình.......lúc nào cũng pải muốn con mình pải là thiên tài .......pải luôn luôn đạt điểm tốt , lúc nào cũng pải hơn người...........bố ơi , con thật sự ko muốn như thế ........học , học lúc nào cũng học...........nếu vậy thì cpn muốn chết lắm bố à , chết đi con sẽ nhẹ nhàng hơn , không pải lúc nào cũgn cố học để đạt điểm cao để bố mẹ vui cả , con mới có bị điểm kém , mà môn này cấp 2 con nào có được học , lên cấp 3 thì học luôn chương trình nâng cao , theo kịp đã là may lắm rồi , đây bố muốn con pải thật giỏi , làm sao mà được kia chứ............
Cuộc đời con người................:(( sao mình khổ thế nhỉ......mình muốn chết quá (đây là lần thứ 2 mình muốn chết , lần này thì mình có thể sẽ bị điên mất )
![]()
Hôm qua đi xem phim !!!
Một mình....!!!!!!
Hà hà !!! Kể ra cũng hay...!!! Một mình...!!!
Tập trung...!!! Tự cười, tự bình luận ...!! Mình nghe....!!!
Rạp ít ng...Dễ chịu...!!! Hà hà !!!
Gặp mấy đứa lớp 9 mình quen " Chị thất tình hay sao mà chỉ đi 1 mình thôi ?!" !!!
Ôi ôi !!! Ngất ngất !!!!!!!
Từ h cứ thế phát huy...!!! Hông thèm rủ ai nữa !!!!
Nhỏ bạn chít tiệt, hẹn rùi mà đến h chả thấy bóng dáng đâu !!!
Nhưng cũng cảm ơn...!!! Ta đã phát hiện ra thú vui đó....!!!!
Khửa khửa !!!!!!
Èo ôi !!! Như hâm ạ !!!!!!
Mi bị hâm xừ hắn rùi....!!!!!!!!
3 ngày mà có tới 2 chuyện kinh khủng khiến con người ta ko thể chịu đựng được...
thầy đã đi thật rồi....
mới đây thôi bạn bè còn hẹn nhau đến thăm thầy....thế rồi lần lữa mãi...giờ thì đã quá muộn....
ngày mai...tiễn thầy.....chắc chắn sẽ còn nhiều nước mắt...lần cuối để được nhìn thấy khuôn mặt già nua đi nhiều vì bệnh tật ấy...
3 ngày của mất mát và nước mắt...
hi vọng những tháng ngày này sớm qua đi...chỉ còn 3 tháng và mình ko đc phép xao nhãng vì bất cứ lí do gì. Cần phải vượt lên tất cả, cố gắng lên, ko đc phép lười nữa!!!!!!!!!!
hix tối qua thức xem bóng đá (Mu hoà rồi sướng quá) đến 3h37 phút mới đi ngủ đến 5h53 đã phải dậy (đặt h từ 5h35 :D) đi học từ sáng sớm đến bây h mới được về :( mệt mỏi và buồn ngủ quá tối nay Liverpool đá chelsea rồi cố lên Liv ơi mong kết quả là Liverpool FC 3-0 Chelsea FC :))
hức
anh ko biết đâu
làm ơn đừng bình luận
Bee cảm ơn anh đã quan tâm
nhưng Bee thấy không cần thiết
với lại , Bee nói ở đây chỉ là qua loa thui
ko cụ thể
thế nên ko đơn giản như anh nghĩ đâu
dù gì cũng cảm ơn
nhưng cứ để yên vậy đi
Hôm nay đi học thêm
hai mắt sưng húp (khó chịu ghê , chỉ muốn nhắm mắt , chẳng muốn mở nữa)
về nhà , leo lên giường ........ngủ luôn.........nhung vẫn muốn khóc
và thế là lại khóc.................hic , kết quả mắt lại sưng.............
không được đi tập bóng nữa (nói vật chứ chưa đi tập hôm nào cả) chán thật đó
thui , mình đã yếu , ko tập càng yếu...........càng thích , yếu thì dễ bị bệnh..............
thoai mệt lắm roài đi ngủ thoai tý còn xem Liverpool đá với chelsea chứ :D
ôi sáng dậy đã đón nhận tin buồn Liverpool 3-1 chelsea :(( :loser: hix tối qua ngủ quên mất đồng hồ kêu mà = ko :( chắc tại hôm trước xem trận manu nên mệt làm hôm qua ngủ li bì. Mong là Liverpool sẽ làm được điều tương tự chelsea ở lượt về :D
:yawn: tối qua mơ gì chẳng nhớ
Sáng ngủ dậy, nổi cơn lười biếng. Định nghỉ Văn hóa, nhưng thôi, đi học :freely:, môn này mình chưa bỏ buổi nào, giỏi thật. Từ đầu học kì đến giờ mới bỏ có môn Pháp luật mí Pronun =D>
Tuần sau thi giữa kì Listening với cả Speaking, môn writing thì phải present :yawn:, ngại thế :yawn:
Còn 3 tuần nữa là được về nhà rồi, mừng quá :freely:
Một Con chuột mới, một bàn phím mới : 280k híc híc !
Sáng hôm nay :) lớp trống h anh :-" được nghỉ tiết cuối ...
vui đáo để :))
trả bài kiểm tra sinh được có 5 :(( nhưng toán được 9 điểm - chắc đây là bài kiểm tra đầu tiên và cũng là bài cuối cùng của môn toán mà mình được 9 điểm ;)) chắc phải cất bài này cẩn thận =))
.........
Vừa đi chùa thắp hương cho bà về.... hôm nay rằm nên bên chùa vui lắm :) mong là bà cũng vui
4h kém 5 roài :-<
chuẩn bị 4 rưỡi đi học nhà thầy quý ...:((
6 rưỡi về , 7 rưỡi lại đi học nhà thầy tạo :((
.......................... hôm nay mệt quá.....
Vĩnh biệt thầy kính yêu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!