-
cafe lạnh
Đôi khi muốn khép mình trong một góc vắng của quán cafe nhỏ để quên đi nhưng bon chen của cuộc sống, đơn giản thật đấy nhưng trong cái dòng đời xuôi ngươc này hình như người ta quên mất những khoảng lặng bên dòng đời ồn ã. Bạn bè tôi sau một ngày dài mệt mỏi chỉ ao ước được nằm dài trong giấc ngủ muộn hay lao vào cuộc vui để quên những bực dọc . Tôi chọn cho mình những phút giây nhỏ bé để thấy mình còn được nhìn lại chính mình .
Quán cafe thơm nức mùi ấm áp của cafe tới độ , hòa trong tiếng nhạc Đàm , khiến người ta thấy lắng đọng đâu đó cảm xúc đã từng bị lãng quên...
Không biết tự bao giờ tôi có cảm giác mình yêu Hà Nôi, có lẽ sẽ có nhiều người nói rằng tôi quên đi quê hương vôn có của mình , nhưng nhớ thêm yêu thêm một nơi đâu có nghĩa là quên đi một nơi đâu. Ở đây tôi ghi lại những cảm xúc lạ lẫm của cái tuổi 20 đầy nhiệt huyết là mới mẻ , cái tuổi không trẻ kon cũng không người lớn. Giá như được chọn tôi sẽ chọn cho mình mãi tuổi 20, mãi được khám phá cái niềm vui của sức sống mới. Nhưng không ai có thể lựa chọn cho thời gian ngừng lại . Tôi vẫn thế , dần trưởng thành và nhận ra cuộc sống thật khó khăn, nhận ra mình không mạnh mẽ như mình tưởng , nhận ra đến 1 ngày mình sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình , nhận ra rằng không có ai có thể đi theo mình mãi, nhận ra rằng hạnh phúc cho đi là hạnh phúc tồn tại mãi mãi ...và nhận ra rằng tôi thật đơn độc giữa dòng đời muôn ngả ...
http://i184.photobucket.com/albums/x...HLC-0067-2.jpg
-
Re: cafe lạnh
Một bài viết hay, có cảm xúc :D Nhưng em không hiểu tại sao lại là cafe lạnh :D Cafe uống nóng luôn tuyệt hơn :D
(nếu mà em được cộng thì em đã +SP cho chị rồi :| Thôi thì Rep+ cho phát vậy :D )
Mà 4r mình nhiều người thích uống cafe nhỉ :D
-
Re: cafe lạnh
Hihi. Nhìn thấy cái avatar này lâu lâu rồi ^^. Liên hay ngồi quán nào vậy em :)
-
Re: cafe lạnh
@vitamin: uh` , ai chẳng thích uống nóng em , chị uống cafe vào mùa đông nên thấy cafe cũng lạnh ý mà ^^
@ anh Hảo: lâu rùi e mới lại vào 4rum , thấy nhớ mọi người quá , khi nào rảnh lại rủ mọi người đi cafe như ngày trước đi anh . em hay uốg ở trên tầng 2 Trung Nguyên cầu giấty và Lipz ở gần Ams anh ạ ^^
-
Re: cafe lạnh
Số của em có phải cái số có 4 số cuối là 6142 hông nhỉ :). Nếu ko nhắn cho anh cái số. Hôm nào mấy anh em rủ nhau đi uống nước một hôm :D.
P/S: Tớ vẫn thích uống đá ^^. Chỉ có cacao là uống nóng thôi. Nhưng năm nay toàn cafe, không uống cacao nữa.
-
Re: cafe lạnh
ok , em đổi số rồi , có rì cứ PM njk cho em , em onl 24/24 mà , triholi_88 nha
-
Re: cafe lạnh
Trích dẫn:
Gửi bởi
aries_thl
Đôi khi muốn khép mình trong một góc vắng của quán cafe nhỏ để quên đi nhưng bon chen của cuộc sống, đơn giản thật đấy nhưng trong cái dòng đời xuôi ngươc này hình như người ta quên mất những khoảng lặng bên dòng đời ồn ã. Bạn bè tôi sau một ngày dài mệt mỏi chỉ ao ước được nằm dài trong giấc ngủ muộn hay lao vào cuộc vui để quên những bực dọc . Tôi chọn cho mình những phút giây nhỏ bé để thấy mình còn được nhìn lại chính mình .
Quán cafe thơm nức mùi ấm áp của cafe tới độ , hòa trong tiếng nhạc Đàm , khiến người ta thấy lắng đọng đâu đó cảm xúc đã từng bị lãng quên...
Không biết tự bao giờ tôi có cảm giác mình yêu Hà Nôi, có lẽ sẽ có nhiều người nói rằng tôi quên đi quê hương vôn có của mình , nhưng nhớ thêm yêu thêm một nơi đâu có nghĩa là quên đi một nơi đâu. Ở đây tôi ghi lại những cảm xúc lạ lẫm của cái tuổi 20 đầy nhiệt huyết là mới mẻ , cái tuổi không trẻ kon cũng không người lớn. Giá như được chọn tôi sẽ chọn cho mình mãi tuổi 20, mãi được khám phá cái niềm vui của sức sống mới. Nhưng không ai có thể lựa chọn cho thời gian ngừng lại . Tôi vẫn thế , dần trưởng thành và nhận ra cuộc sống thật khó khăn, nhận ra mình không mạnh mẽ như mình tưởng , nhận ra đến 1 ngày mình sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình , nhận ra rằng không có ai có thể đi theo mình mãi, nhận ra rằng hạnh phúc cho đi là hạnh phúc tồn tại mãi mãi ...và nhận ra rằng tôi thật đơn độc giữa dòng đời muôn ngả ...
http://i184.photobucket.com/albums/x...HLC-0067-2.jpg
Đôi khi muốn khép mình trong một góc vắng của quán cafe nhỏ để quên đi nhưng bon chen của cuộc sống, đơn giản thật đấy nhưng trong cái dòng đời xuôi ngươc này hình như người ta quên mất những khoảng lặng bên dòng đời ồn ã.
Em không thích sự ồn ào. Nhiều lúc buồn, một mình ngồi bên của sổ. Cũng có thể là khóc, hoặc là nhìn là rơi ngoài sân. Những lúc như thế, cảm xúc trong lòng rất nhiều nhưng em lại không thể viết nó ra được. Không hiểu tại sao. Ghét sự ồn ào, em chẳng hiểu sao mình lại ghét nó nữa. Em vẫn thích được ngồi bên cửa sổ, nghĩ đến những điều tốt đẹp...
Cảm ơn chị đã cho em cảm nhận được thêm về cuộc sống này...
-
Re: cafe lạnh
Em cũng thích caffe lạnh ( dù mới ở tuổi 17 )
Đối với em bài này có thể là 1 xa lạ bởi vì em chưa được tiếp xúc xã hội như chị
Nhưng nó lại làm cho em cảm tưởng được cuộc sống ồn ã sau này mà em phải sống !!!
Cuộc sống là thế phải ko chị
-
Re: cafe lạnh
Em không thích sự ồn ào. Nhiều lúc buồn, một mình ngồi bên của sổ. Cũng có thể là khóc, hoặc là nhìn là rơi ngoài sân. Những lúc như thế, cảm xúc trong lòng rất nhiều nhưng em lại không thể viết nó ra được. Không hiểu tại sao. Ghét sự ồn ào, em chẳng hiểu sao mình lại ghét nó nữa. Em vẫn thích được ngồi bên cửa sổ, nghĩ đến những điều tốt đẹp...
Cảm ơn chị đã cho em cảm nhận được thêm về cuộc sống này...
Tôi chọn cho mình những phút giây nhỏ bé để thấy mình còn được nhìn lại chính mình .
Những lúc ngồi bên cửa sổ chính là những lúc em là chính mình. Có thể thoải mái khóc và nghĩ ngơi. Có thể là nghĩ vẩn vơ nhưng cũng có thể là nghĩ đến ngày mai, đến tương lai của cái con bé tên là Vân...
Tôi vẫn thế , dần trưởng thành và nhận ra cuộc sống thật khó khăn, nhận ra mình không mạnh mẽ như mình tưởng , nhận ra đến 1 ngày mình sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình , nhận ra rằng không có ai có thể đi theo mình mãi, nhận ra rằng hạnh phúc cho đi là hạnh phúc tồn tại mãi mãi ...và nhận ra rằng tôi thật đơn độc giữa dòng đời muôn ngả ...
Có những người bề ngoài tuy mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu đuối, rất cần được che chở, yêu thương...
Nhưng không ai có thể lựa chọn cho thời gian ngừng lại
Thời gian trôi rất nhanh. Chưa bao giờ nó dừng lại, chờ đợi một ai...
-
Re: cafe lạnh
@ may song : trong cuộc sống con người thường có những cảm xúc giống nhau nhưng mà máy ai nói được ra đâu, chị rất vui vì có thể nói lên 1 phần điều e muốn nói ^^
@kẻ xấu : uh, cuộc sống khác nhau lắm , có thể e sẽ cảm nhận khác chị nhưng e cứ coi như những điều chị nói là 1 phần của cs đi nhe s.
@haminh; nói hay lắm , ^^