Rảnh rỗi lượn lờ, nhớ ra bài vè về Thanh Hóa quê choa, iem post lên cho mọi người cùng đọc. Thanh Hóa thân thương của iem nì Có nhiều dị bản lắm, giới thiệu 2 bản mà iem thấy tâm đắc
Khu bốn xô ra
Khu ba đẩy vào
Đẩy sang Lào, Lào không nhận
Thanh Hoá tức giận lập Quốc gia riêng
Thủ đô thiêng liêng là vùng :Nông Cống
Quốc ca truyền thống: Dô tá dô hầy
Trên lá quốc kầy (kỳ) là: hình rau Má
Nền công nghiệp hoá: phá đường tàu
Kinh tế tiến mau, nợ 3 tỷ bảy (những năm1985)
Nói thì hết xẩy, làm chẳng ra gì
Cây cầu bé tí ti, gọi là cầu Bố
Mấy cây lố nhố gọi là rừng thông
Núi to bỏ ông gọi là núi Chẹt
Núi bằng cái mẹt gọi là núi Voi
Ai đến mà coi, Quốc gia Thanh Hóa
Rùi thì thế này
Dân Thanh Hoá,
ăn rau má
Phá đường tàu
Nắm đuôi trâu
bơi qua sông Mã
Tiếp nữa là bài này nì Tự hào lắm lắm ý, nhà iem là ở giữa cầu Bố mí núi Voi đóa, từ Ngã ba Voi đi vô đến trường CĐ Y tế mí bệnh viện tỉnh ý
Thanh Hóa quê ta,
Khu Bốn đuổi ra,
Khu Ba đuổi vào,
Thử chạy sang Lào
Lào không thèm nhận.
Bực mình tức giận,
Lập quốc gia riêng.
Thủ đô thiêng liêng
Là miền Nông Cống
Quốc ca chính thống,
" dô tá dô tà "
Nông nghiệp nhà nhà,
Trồng cây rau má.
Biển khơi lắm cá,
Mười mẻ một cân,
Vang tiếng xa gần,
Nem chua toàn lá.
Còn công nghiệp hoá,
Là phá đường tàu,
Đục ống dẫn dầu,
Cắt dây điện thoại.
Thiên nhiên ưu đãi,
Lũ lụt triền miên.
Có nhiều nhất miền,
Là đất pha cát.
Rừng xanh bát ngát,
Có rặng phi lao,
Gió mát rì rào,
Gió Lào thường thổi.
Công trình nổi trội,
Vượt cả núi non,
Cái cầu con con,
Gọi là cầu Bố.
Mấy cây lố nhố,
Thì gọi rừng thông,
Con gái chưa chồng,
Đặt vòng tránh đẻ.
Thanh niên trai trẻ,
Thì chóng về hưu
Làng xóm tiêu điều :
Nông thôn đổi mới !
Quốc ca truyền thống
Dô tả dô tà
'Tích cực tăng gia
Trồng tòan rau má
Dựa vào vách đá
Bắn được máy bay'
iem là iem tự hào về quê hương iem lém lém ý dòng máu "hoa thanh quế" chảy ồng ộc trong huyết quản cơ mà
-----------------------------------------
Ah, tết về các bạn lớp mình tụ tập hén, cũng đã out khỏi "Đào Ra Tiền" 5 năm rùi còn j![]()





Trả lời kèm Trích dẫn







Đánh dấu