Nhớ và nhớ...
Những buổi chiều cuối tuần mưa tầm tã, phòng kí túc vắng hoe. Ngối bó gối nhìn ra ngoài, 1 màu trắng xóa. Lạnh, nhớ nhà khủng khiếp! Muốn chạy về ùa vào lòng cha mẹ, muốn vùi mình trong cái chăn nới căn phòng ấm sực...
Những hôm ăn cơm bụi, thèm biết bao những phút quây quần...
Những lâng nghe tiếng mẹ, bố và em trong điện thoại, thêm 1 đêm thao thức...